Vương Lâm định khí ngưng thần, ánh mắt không ngừng chớp động nhìn du hồn đang bổ nhào tới truyền tống trận. Hơn mười người trong truyền tống trận nhìn thấy du hồn kia lại vọt tới, đều vội vàng thối lui, xuất ra pháp bảo, ánh mắt căng thẳng nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của du hồn.
Du hồn càng ngày càng tới gần, vẻ khẩn trương trên mặt những người trong trận càng lúc càng đậm. Đúng lúc này, du hồn đụng vào quầng sáng bên ngoài truyền tống trận.
Vương Lâm vẫn thản nhiên, nhưng trong lòng thầm thở dài một hơi. Trong nháy mắt khi du hồn chạm vào quầng sáng, lập tức hóa thành làn khói tiêu tán vào hư không. Tất cả những người đứng trong trận lập tức hoan hô mừng rỡ, sự lo lắng trên mặt giảm đi rõ rệt. Mọi người càng thêm tin tưởng truyền tống trận này có thể bảo đảm an toàn cho họ.
"Nuốt hồn sống lại! Vô dụng! Truyền tống trận chính là cửa vào không gian của sinh linh. Phàm là hồn phách chạm tới lập tức sẽ bị pháp tắc giới luật gạt bỏ." Từ trong thần thức truyền đến một câu nói. Vương Lâm nghe xong vẫn thản nhiên không để lộ ý kiến gì. Mắt nhìn chằm chằm truyền tống trận, hắn trầm tư suy nghĩ một hồi. Sau đó mắt hắn chợt lóe sáng, hai tay liên tục điểm mấy cái ra xung quanh: Lập tức hơn mười du hồn lơ lửng bay tới.
Vương Lâm cười lạnh trong lòng, chỉ vào truyền tống trận một cái lập tức mười mấy du hồn phóng tới. Cấp bậc chênh lệch khiến chúng hoàn toàn không thể phản kháng, liên tiếp tiêu tán.
Ánh mắt Vương Lâm ngưng trọng hẳn lên, hắn nhìn ra một chút manh mối:
Trong khoảnh khắc du hồn đụng tới quầng sáng, bỗng nhiên xuất hiện một sợi tơ đen chui vào trong cơ thể du hồn: đây mới là nguyên nhân làm cho du hồn tử vong.
Về phần sợi tơ đen kia từ đâu xuất hiện? Bởi vì tốc độ quá nhanh Vương Lâm chỉ có thể nhìn thấy lóe lên một bóng mờ không thể thấy rõ chuẩn xác. Một tia nghi hoặc hiện lên trên mặt hắn.
Hắn không nói tiếng nào, thần thức đảo qua bao trùm lên hơn một ngàn cái du hồn. Đồng thời hắn chỉ về phía truyền tống trận. Lập tức đám du hồn liền lao thẳng tới. Trong truyền tống trận truyền ra mấy tiếng thét lớn, đám tu sĩ trong đó sắc mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc. Nếu nói xuất hiện trước mắt một hai du hồn: bọn họ có hơi lo ngại một chút; hơn mười linh hồn thì có phần kinh hoảng; nhưng một lúc cả ngàn du hồn đánh tới như vậy, thì chữ kinh sợ cũng không đủ để hình dung được, chuẩn xác mà nói thì phải là khủng hoảng!
Thậm chí có người cảm thấy tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt. Nhưng đại đa số người thì đều đặt mọi hi vọng cuối cùng vào quầng sáng kia. Đồng thời chuẩn bị sẵn sàng nếu quầng sáng không thể ngăn cản du hồn quá nhiều như vậy thì chính mình lập tức tự sát. Chết là hết còn hơn là bị du hồn cắn nuốt.
Thời điểm này, hầu như đa số tu sĩ cùng có chung suy nghĩ ấy.
Trong khoảnh khắc hơn một ngàn du hồn kia ập vào quầng sáng, tất cả đều kêu thảm một tiếng rồi tan thành mây khói. Giống như bị một cơn gió lốc thổi qua, cả đám tiêu tan không còn dấu vết.
Vương Lâm đứng phắt dậy. Hắn nhìn thấy được những sợi tơ đen kia xuất hiện không hề có quy tắc. Bất kể du hồn từ vị trí nào chạm vào quầng sáng, bên người nó lập tức sẽ xuất hiện sợi tơ đen đó.