Lời của Vương Lâm vừa dứt, sắc mặt của ba người Chu Tử Hồng lập tức biến đổi lớn. Đặc biệt là Lâm Đào, sắc mặt lập tức tái nhợt, vội vàng lui ra phía sau. Du hồn kia nghe được mệnh lệnh, không nói nhiều mà hướng về phía Lâm Đào bay tới.
Chu Tử Hồng cắn chặt môi dưới, có ý muốn ngăn cản, nhưng chẳng biết mở miệng thế nào. Tên sư huynh họ Dương thì lại than nhẹ một tiếng, vẻ phức tạp trên mặt lập tức lóe lên. Lâm Đào dùng hết tốc độ, vẫn không thể nào chạy đi xa được. Hắn chỉ hoảng loạn chạy qua chạy lại ở bốn phía, muốn né tránh du hồn. Hắn tự biết mặc dù có chạy trốn, tốc độ cũng chẳng nhanh bằng du hồn. Cho dù có gặp may mà chạy thoát, chiến trường ngoại vực lớn như vậy, hắn có thể hoàn toàn khẳng định, mình cũng không thể nào còn sống mà quay về truyền tống trận. Nghĩ đến đây, hắn vội vàng nói:
-Tiền bối! Ta và Mã Lương không có một chút giao tình nào. Đồng môn mấy năm nay, bọn tôi nói chuyện với nhau cũng rất ít. Tiền bối tha mạng, ta…Ta nguyện trở thành nô tài của ngài. Tiền bối tha mạng.
Lâm Đào lo lắng nói. Lúc này du hồn đã đến rất gần hắn. Vương Lâm khẽ cười nhìn hắn một cái, tay phải vung lên, du hồn lập tức ngừng lại. Trán Lâm Đào ướt đẫm mồ hôi lạnh, hắn cũng chẳng dám lau, mà cung kính đứng ở một bên, nói:
-Tiền bối, ngài…Ngài chắc chắn là cao thủ của thượng cấp tu chân quốc.
Lâm Đào may mắn trở thành nô tài của ngài, tuyệt đối sẽ không có nữa điểm dối trá.
Nói xong, hai tay của hắn tạo thành một cái thủ ấn, trong giây lát đặt lên trên trán của mình. Ngay lập tức một giọt máu trong suốt và lóng lánh, từ giữa mi tâm của hắn chảy ra, từ từ bay về phía Vương Lâm.
Giọt máu kia sau khi xuất hiện, cả người Lâm Đào ngay lập tức rũ xuống, bộ dạng suy yếu, khẩn trương nhìn Vương Lâm. Vương Lâm vung tay lên, sau khi bắt được giọt máu thì ánh mắt chuyển lên trên người của sư huynh họ Dương.
Lâm Đào sau khi thấy Vương Lâm nhận lấy giọt máu, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết, cái mạng nhỏ của mình đã được bảo toàn. Lâm Đào rất thông minh, có thể nói hắn là người đầu tiên phát hiện con người của Vương Lâm có chút cổ quái. Đoán chừng Mã Lương chắc chắn đã chết. Sư đệ ở trước mặt này, là bi người ta đoạt xá. Nhưng hắn không dám nói, lại càng không dám đi nhắc nhở cho hai người Dương, Trương.
Lâm Đào biết, đi theo Vương Lâm, là con đường sống duy nhất của mình.
Cho dù Vương Lâm không giết hắn, chỉ cần đuổi hắn đi, hắn cũng chắc chắn sẽ chết. Cho nên chuyện này căn bản là khỏi cần phải so sánh làm gì cho mệt. Khi Vương Lâm ra lệnh cho du hồn giết chết mình, Lâm Đào đã hiểu, đối phương rõ ràng đã sớm nhìn ra suy nghĩ của mình. Cho nên hắn cũng chẳng cần chất vấn, bởi vì như vậy sẽ càng làm hắn chết nhanh hơn mà thôi.
Đây là chỗ thông minh của Lâm Đào, cực kỳ dứt khoát mà tự nguyện làm nô tài, hơn nữa còn lấy ra một bản mệnh tinh huyết của mình đưa cho đối phương.
Khi lấy được máu của hắn, chỉ cần Vương Lâm có một cái ý nghĩ trong đầu, hắn sẽ hồn bay phách lạc. Nhưng Lâm Đào cũng không có biện pháp khác, vì được tiếp tục đi theo Vương Lâm, hắn chỉ có thể làm như vậy.