Mười người Chiến Thần điện, ngoại trừ Mã Lương bốn ngày trước một mình
bỏ đi, ở đây trong ba ngày, chỉ còn lại có ba người bọn họ. Chu Tử Hồng cay đắng thở dài, vội vàng quay đầu lại nhìn thoáng qua những sinh vật quỷ dị đang càng lúc càng gần. Trong lòng nàng chẳng còn hi vọng mà nhắm mắt lại, trong đầu không kìm được mà xuất hiện hình dáng của Mã Lương.
-Mã Lương vốn luôn nhát như chuột, rất sợ chết. Phải nói là da mặt hắn cũng rất dày, bất kể mắng chửi thế nào cũng không quan tâm. Đồng sư muội chính vì bị hắn quấn lấy mà chịu không nổi, vì vậy mới nghĩ ra một phương pháp đem hắn đến chiến trường ngoại vực. Nếu không phải mình nhìn hắn khá đáng thương, nhiều lần ra tay cứu giúp, chỉ sợ hắn đã sớm mất mạng rồi. Cái tên Mã Lương này cũng có lương tâm, trước đó vài ngày cho ta một viên đan dược, nói sau khi ăn vào có thể bảo trụ được nhan sắc, cũng không biết là thật hay giả nữa… ….
Với trái tim hết hi vọng, trong đầu Chu Tử Hồng không thể kiểm soát được những suy nghĩ lung tung. Đúng lúc này, nàng đột nhiên nghe được Đương sư huynh ở bên cạnh lo lắng hô:
-Mã Lương, chạy mau!
Chu Tử Hồng ngẩn người ra, mở to đôi mắt xinh đẹp. Trước mặt nàng có một người thanh niên đang bay về chỗ này. Người thanh niên đó có dáng vẻ mi thanh mục tú, nhưng có một luồng khí lạnh ẩn ở bên trong. Vạt áo trước ngực có một mảng máu.
-Mã sư đệ, lần này chúng ta khó tránh khỏi số kiếp rồi. Ôi.
Dương sư huynh thở dài nói, mặt lộ vẻ chán nản. Vương Lâm quét mắt nhìn ba người một cái, cũng không nói gì. Lúc này hơn mười cái du hồn đuổi theo ở phía sau, đột nhiên dừng lại toàn bộ, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, lộ ra vẻ do dự. Vương Lâm hừ nhẹ một tiếng, trong thần thức truyền ra một cổ ba động.
-Cút!
Hơn mười cái du hồn lập tức hoảng sợ mà hỗn loạn rút lui, trong nháy mắt đã chạy sạch. Chu Tử Hồng ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt, như thế nào cũng nghĩ không ra vì sao những sinh vật đáng sợ kia lại đột nhiên chạy đi. Đột nhiên nàng quay đầu nhìn Vương Lâm, tận đáy lòng mọc lên một cái ý niệm dở khóc dở cười, chẳng lẽ những sinh vật đáng sợ đó lại sợ Mã Lương sao?
Nhưng ngay lập tức, nàng lại phủ nhận ý nghĩ đó. Còn lại hai người đệ tử Chiến Thần điện kia, cũng chẳng hiểu ra sao. Nhưng nói như thế nào, cái cảm giác sống sót sau tai nạn lại đột nhiên tăng lên, ba người đều thả lỏng và thả ra một hơi. Vị sư huynh họ Dương ở trong mấy người là già nhất. Hắn vẫn còn sợ hãi mà nhìn khắp xung quanh một lượt, vội vàng nói:
-Sư muội! Đám sinh vật này tuy là không biết vì sao không tấn công chúng ta, nhưng nơi đây không thể ở lâu. Chúng ta nên nhanh chóng chạy đến truyền tống trận, rời khỏi chỗ này thôi.
Chu Tử Hồng rùng mình một cái, vội vàng gật đầu, nói với Mã Lương:
-Mã sư đệ, ngươi tu vi thấp nhất, nhất định phải theo sát chúng ta.
Tuyệt đối không thể để cho những sinh vật kia nhào lên người, bằng không sẽ lập tức hồn bay phách lạc.
Tên đệ tử Chiến Thần điện còn lại, sốt ruột nói:
-Còn nói nhiều làm gì! Các ngươi không đi, thì ta đi trước đây.