Hứa Hạo là đại đệ tử thứ sáu của Linh Vũ Tông ở tam cấp tu chân quốc - Cự Lộc Quốc. Lúc này hắn đang ngồi ở trên một tảng đá cực lớn đang tự di chuyển, kiểm tra lại chiến lợi phẩm mấy năm nay của bản thân. Đúng lúc này, đột nhiên ngọc giản truyền âm của hắn chớp động dữ dội.
Hứa Hạo nhíu mày, lấy ngọc giản ra đặt ở trên trán. Ngay lập tức một âm thanh gấp gáp vang lên trong thần thức của hắn.
-Nhanh chóng đi đến vị trí bốn mươi tám độ phía Tây Bắc. Chỗ đó xuất hiện một cái thần thức không có chủ!
Người truyền âm đến cho hắn là một vị bằng hữu tốt tên là Cát Dương ở chiến trường ngoại vực. Hai người bọn hắn đều là người có tu vi Trúc Cơ Hậu Kỳ. Thường xuyên liên thủ để giết người đoạt bảo, phối hợp rất ăn ý.
Hứa Hạo nghe xong, sắc mặt khẽ biến. Ngay sau đó lộ vẻ vui mừng như điên. Thần thức là vật quý giá nhất ở chiến trường ngoại vực, so với tất cả những pháp bảo khác thì ít hơn rất nhiều.
Chỉ có những tu chân hùng mạnh, lúc bị phá hủy thân xác liền khiến cho Nguyên Anh rời khỏi cơ thể. Hơn nữa Nguyên Anh khi bị tiêu diệt, mới có xác suất cực nhỏ, có một tia thần tức bay ra.
Hứa Hạo không biết những tác dụng cụ thể của thần thức. Nhưng hắn nhớ rõ, trong khoảng khắc khi bước vào chiến trường ngoại vực, thượng cấp tu chân quốc có đưa ra một cái bảng, mặt trên có mười vị xếp hạng, không ngờ trong số đó thần thức là cao nhất. Tất cả những gì trên cái bảng kia, khi nhặt được phải nộp lên trên, hơn nữa sẽ chắc chắn sẽ được ban thưởng.
Nghĩ tới đây, Hứa Hạo cảm thấy quả tim điên cuồng đập loạn. Hắn không nói nhiều mà khẽ động thân thể, hướng về góc Tây Bắc mà bay tới. Khi hắn bay đến, ở đây đã tụ tập rât nhiều người. Ở xa có một cái lồng lớn đậy lại, ở bên trong cái lồng có một cái vệt sáng màu lam rất lớn. Vệt sáng kia nhẹ nhàng nổi trong không trung, không chút nhúc nhích.
Hai mắt Hứa Hạo lộ ra vẻ tham lam, không nói nhiều vỗ lên túi trữ vật, lấy ra một cái xoa màu đen, vọt tới thành.
Lại nói đến Vương Lâm đang lặng lẽ chờ đợi vết nứt không gian xuất hiện.
Sau rất lâu, trong phạm vi thần thức của hắn, đột nhiên xuất hiện tám cái vết nứt. Thần thức của Vương Lâm lập tức đi vào. Cắt đứt. Xuất ra tám đạo thần thức. Quá trình như vậy, liên tục được duy trì, thần thức của Vương Lâm, càng ngày càng ít đi. Số lượng thần thức xuất ra, càng lúc càng nhiều.
Chiến trường ngoại vực, trong khoảng thời gian ba năm ở đây, lâm vào trong một cảnh tượng điên cuồng. Từ cách đây ba năm đột nhiên xuất hiện thần thức vô chủ bị hai người Hứa Hạo và Cát Đằng lấy đi. Làm cho tất cả những người đang thu dọn chiến trường ngoại vực trở nên điên cuồng. Sau đó gần như mỗi ngày, đều có thần thức xuất hiện ở chiến trường ngoại vực.
Số lượng thần thức nhiều đến mức không thể tưởng tượng được. Một màn quái dị này, nếu như thường thường, tất nhiên sẽ dẫn đến sự chú ý của thượng cấp tu chân quốc. Nhưng trong ba năm này, thượng cấp tu chân quốc cũng không phái ra bất kỳ người nào đến điều tra.