Hai mắt người khổng lồ lộ vẻ tham lam, cười lớn, nói:
- Được, được! Bao nhiêu công lao hôm nay là của lão tử. Lần này thu hoạch được rất nhiều thứ. Đầu tiên là nhìn thấy lệ khí, sau đó là lại thấy được hạt châu đó. Lâm Dịch! Nếu tranh đoạt, ngươi có tin ta dám giết ngươi hay không? - Nói xong, người khổng lồ liền lộ hẳn thân hình cao hơn mười trượng của hắn, tỏa ra một sự áp bức.
Từ thân thể hắn phát ra những tiếng răng rắc, nhanh chóng thu nhỏ lại, cho đến khi đạt tới độ cao như người bình thường. Trên mi tâm của hắn có hình một cây búa.
- Ý của ngươi là gì? - Lâm Dịch lạnh lùng nói.
Hắn trừng mắt nhìn Lâm Dịch một cái, rồi đi vào trong vòng tròn bao quanh thông đạo tiến vào ngoại vực. Sau khi bước chân vào đó, hắn vung tay phải lên, trong nháy mắt thông đạo lại hóa thành hai con giao long, trong chớp mắt biến mất vô tung, vô ảnh. Bầu trời sáng trở lại như cũ.
Toàn bộ mây đen tiêu tán không còn một mảnh.
Nét mặt Lâm Dịch cực kỳ khó coi. Hàn quang trong mắt hắn lóe lên, quay đầu lại nhìn Đằng Hóa Nguyên đang ngơ ngác, cười lạnh vài tiếng. Chân hắn khẽ động một cái, thân thể nhanh chóng bay lên, hóa thành một đạo cầu vồng, biến mất phía chân trời.
Đám tu sĩ Triệu quốc bên ngoài Quyết Minh cốc, bất kỳ người nào cũng nhớ kỹ thanh niên chiến đấu cùng với cao thủ Nguyên Anh kỳ kia. Ngoại hình và cái tên Vương Lâm đã in sâu vào trong lòng mọi người.
Lần này, tư cách tiến vào chiến trường ngoại vực của Triệu quốc bị hủy bỏ thì cho dù có lệnh bài hay không cũng chẳng còn giá trị. Sứ giả phụ trách mở ra thông đạo cũng bỏ đi thì còn gì để nói nữa.
Lâm Dịch vô cùng tức giận. Hắn phải trơ mắt nhìn vật phẩm nhiệm vụ bay qua trước mắt mình, lại bị người khác cướp mất. Cái cảm giác đó khiến cho hắn tức muốn hộc máu. Nhất là nghĩ đến hạt châu đó không ngờ vẫn ở Triệu quốc mà hắn lại là sứ giả giám sát ở đây.việc này mà để truyền ra ngoài thì đúng là mất mặt.
Nét mặt Đằng Hóa Nguyên âm trầm. Hắn không xác định được Vương Lâm đã chết hay chưa. Nhưng chẳng biết tại sao trong lòng hắn vẫn có một cảm giác sợ hãi.
Tất cả mọi người bắt đầu tản đi. Chuyện có liên quan tới Vương Lâm từ từ được lan truyền. Trong khoảng thời gian ngắn, người tu chân Triệu quốc gần như đều biết tới hắn.
Phác Nam Tử dẫn đám đệ tử trở về Huyền Đạo tông. Đi sát sau hắn là một nữ tử. Đó chính là Liễu Mi. Lúc này, trong lòng nàng đang hết sức đau khổ.
Đối với Vương Lâm, không biết tại sao nàng luôn có một chút hảo cảm. Từ trước đến nay, cảm giác đó không hề phai nhạt mà cứ ngày càng đậm hơn.
Đêm đến, khi không gian hoàn toàn yên tĩnh, hình bóng của hắn lại hiện lên trong lòng nàng.
Vương Trác và Vương Hạo cũng dần biết tất cả những chuyện xảy ra ngoài Quyết Minh cốc. Nguyên trong lòng vẫn oán hận Vương Lâm rước lấy tai họa, dần biến mất.
Hai người bọn họ tự hỏi đều không có đủ can đảm như Vương Lâm dám quyết đấu với Nguyên Anh kỳ cao thủ. Nhưng việc đó cũng không có nghĩa là hai người bọn họ bỏ qua việc báo thù. Vương Trác và Vương Hạo cùng đặt mục tiêu giết chết Đằng Hóa Nguyên.
Sau khi trở về Phác Nam Tử mới biết được bi kịch của Vương gia. Suy nghĩ một lúc, dưới sự cầu khẩn của Liễu Mi, hắn liền thu Vương Hạo làm đệ tử. Liễu Mi biết đó là chuyện duy nhất nàng có thể giúp đỡ Vương Lâm vào lúc này. Mặc dù, chuyện đó có thể Vương Lâm vĩnh viễn không bao giờ biết.
Đằng Hóa Nguyên mang theo cảm giác sợ hãi. Sau khi về tới Đằng Gia thành, hắn bắt đầu bế quan. Thề không đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ sẽ không chịu xuất quan.