Nhìn cảnh ba vạn tinh hồn tiến vào trong cơ thể cự long thì rất náo nhiệt. Thoáng cái Đằng Hóa Nguyên nhanh chóng ngẩn người ra vì cự long đã xuyên qua tinh hồn lao về phía hắn.
Sắc mặt Đằng Hóa Nguyên thay đổi cực nhanh, không kịp nghĩ thêm chút nào nhanh chóng lui lại phía sau. Đồng thời, hắn cũng ném ra mấy cái pháp bảo phòng ngự để ngăn cản bước tiến của cự long. Nhưng những pháp bảo đó dù biến hóa thành hình gì cũng đều không thể ngăn cản cự long. Cự long giống như không nhìn thấy pháp bảo trực tiếp xuyên qua, điên cuồng há chiếc miệng tanh tưởi của mình nhằm về phía Đằng Hóa Nguyên.
Sắc mặt Lâm Dịch có chút cổ quái, nhìn người người khổng lồ ở giữa không trung, phát hiện ra vẻ mặt hắn cũng cổ quái giống mình. Hai người nhìn nhau một lúc, người khổng lồ cười ha hả, nhìn về phía cự long với vẻ mặt chơi đùa.
Đằng Hóa Nguyên nhìn thấy chiếc miệng máu của cự long chưa tới gần mà hơi thở máu tanh của nó đã ập tới, uy thế của cự long vô cùng hung hãn, nhưng khi đụng phải thân thể lão, long đầu biến mất vô thanh vô tức.
Đằng Hóa Nguyên đã lâu rồi không có cảm giác mồ hôi lạnh chảy ra, nhưng vừa rồi chỉ trong nháy mắt sau lưng hắn đã ướt đẫm mồ hôi.
- Huyễn thuật. - Sắc mặt Đằng Hóa Nguyên sau một hồi trắng xanh liền hồng trở lại, hắn nhịn không được mắng một tiếng. Hắn từ sau khi tiến vào cảnh giới Kết Đan kỳ đã mấy trăm năm rồi chưa từng thất thố như vậy.
Ở trước mặt toàn bộ tu chân giả của Triệu quốc, bị một màn huyễn thuật hí lộng làm cho cả người dính toàn bụi đất. Lửa giận trong lòng Đằng Hóa Nguyên trong nháy mắt bùng phát. Hắn âm trầm vỗ vào túi trữ vật bên người muốn lấy ra chiếc tiểu kỳ màu đen, bóp chết hết linh hồn trong đó.
Khiến cho toàn bộ thân nhân của hắn giết không còn một mống. Nhưng đúng vào lúc này một vệt lốm đốm xuất hiện ở giữa không trung, sau đó chúng dung hợp lại một chỗ, thanh niên nhân lại một lần nữa xuất hiện.
Hắn không nói hai lời, tay phải vung lên, một đạo lục quang chợt lóe sáng, mang theo khí tức băng hàn phóng về phía Đằng Hóa Nguyên, trong nháy mắt đã tới bên người lão.
Đằng Hóa Nguyên cười lạnh một tiếng, thân hình chẳng những không lui lại mà còn tiến lên trước một bước, bàn tay hóa thành trảo, ngoại miệng châm chọc nói:
- Lần đầu tiên là huyễn thật, lần thứ hai cũng chưa chắc đã là thật.
Vương Lâm chẳng nhẽ ngay cả một chút kỹ xảo nhỏ này cũng không biết?
Vừa nói, tay lão vừa chộp vào thanh phi kiếm. Lục quang chợt lóe lên, thanh phi kiếm biến mất, sau đó hiện ra đằng sau Đằng Hóa Nguyên, mũi kiếm đâm về phía sau lưng hắn.
Chỉ nghe một tiếng đinh vang lên, phi kiếm phảng phất như bị đâm vào một khối kim loại vậy, trực tiếp văng ra xa. Từ chỗ góc áo vị phá hỏng của Đằng Hóa Nguyên người ta có thể nhìn thấy một bộ nội giáp màu vàng.
Ánh mắt Đằng Hóa Nguyên lóe lên hàn quang, sắc mặt cực kỳ âm trầm. Khi thân hình lão xuất hiện ở trước người thanh niên, tay phải hóa thành trảo, đầu ngón tay được mấy đạo hắc ti bám lấy chộp về phía thanh niên.
Cùng lúc đó tay trái lão vung lên, tám đạo quang trụ màu đỏ nhất thời xuất hiện ở bên hai bên người. Tám đạo quang trụ màu đỏ như máu sau khi chiếu sáng cùng một chỗ lập tức hình thành một chiếc lồng giam.
Lúc này, thanh niên ở giữa không trung không lộ ra nửa điểm kinh hoảng, ngược lại còn có một tia châm chọc. Khi bàn tay Đằng Hóa Nguyên chộp tới thân thể hắn lập tức hóa thành hư ảnh, chậm rãi tiêu biến tại chỗ.
Khi thanh niên biến mất, từ trong thân thể hiện ra hai đốm ánh sáng màu xanh, hai đốm sáng này rất nhanh tụ họp lại một chỗ.
Sắc mặt Đằng Hóa Nguyên nhanh chóng thanh đổi, đúng lúc này, từng gợn sóng màu lam dần khuếch tán ra, trong nháy mắt đã bao trùm phương viên mấy ngàn thước. Trong mấy ngàn thước vuông lúc này đều bị đóng một lớp băng màu lam.
Hai mắt Lâm Dịch hơi híp lại, nội tâm thì thầm:
- Thật sự thú vị. Tiểu gia hỏa này vừa có Thiên Huyễn của Huyễn thành, lại còn có cả Lam Băng Thiểm của Hoàng Tuyền Tông. Ý! Thanh phí kiếm kia cũng không đơn giản, mặc dù chỉ là mô phỏng theo nhưng uy lực cũng không nhỏ.