Một khi tới Trúc Cơ trung kỳ, sẽ có thêm một vài pháp thuật có thể thi triển. Nhất là trên ngọc giản của Thi Âm tông có giới thiệu về một loại quỷ hồn thuật. Sử dụng pháp thuật đó có thể gọi lệ hồn ra chiến đấu.
Vì nghênh chiến Đằng Hóa Nguyên, đoạt lấy hồn kỳ, Vương Lâm đã vắt hết óc, có bao nhiêu thủ đoạn đem ra dùng hết. Sau khi đã có quyết định, hắn liền lấy hồ lô linh lực ra. Sau đó xoa một cái lên Nghịch Thiên châu rồi tiến vào Mộng Cảnh không gian.
Đã một thời gian, Vương Lâm không vào trong Mộng Cảnh không gian để tu luyện. Ánh sáng trong không gian mờ mờ. Phía trên có một tầng vật chất màu xám. Đưa mắt nhìn quanh, cảm giác áp lực liền xuất hiện ngay tức khắc.
Bốn phía có những vệt sáng dài, tỏa ra chút ánh sáng. Trước kia, khi tiến vào trong Mộng Cảnh không gian, nhưng vệt sáng đó đều đứng yên.
Nhưng từ sau khi Thủy thuộc tính viên mãn, những vệt sáng đó như có thêm
linh hồn, bắt đầu di chuyển không theo một quy tắc nào hết.
Vương Lâm đứng trong không gian, vươn tay chạm vào một vệt sáng. Bàn tay hắn nhẹ nhàng xuyên qua nó. Vệt sáng đó giống như không ở trong cùng một không gian với Vương Lâm, mặc cho hắn làm thế nào cũng không thể chạm tới.
Tuy nhiên, hắn vẫn có thể sử dụng ý niệm để khống chế. Trong lòng hắn thoáng động, ánh sáng bốn phía liền chuyển động theo. Chúng có thể tụ lại thành một bộ đồ án, hoặc tản ra xung quanh. Bất cứ trong đầu Vương Lâm nảy ra ý muốn nào là chúng phản ứng theo.
Chuyện này, Vương Lâm đã từng hỏi Tư Đồ Nam. Nhưng lão cũng không rõ.
Theo lời lão nói thì bây giờ bên trong Nghịch Thiên châu rất quỷ dị.
Mộng Cảnh không gian chỉ là một tác dụng của nó mà thôi. Còn về thời gian thay đổi trong đó thì Tư Đồ Nam không tìm hiểu được. Lão chỉ biết với thân phận cường giả lục cấp tu chân quốc của mình, khi cướp được Nghịch Thiên châu, trên thế giới tu chân không có người nào dám động vào.