Trong ba tháng tại Quang Minh Cốc, hai bên chính – ma đã triển khai rất nhiều cuộc chiến. Nhưng nếu song phương tu sỹ thấy Vương Lâm thì đều lập tức dừng tay, mở ra một con đường, đợi Vương Lâm đi qua mới lại tiếp tục đánh nhau.
Sau khi Vương Lâm tế bái cha mẹ, thần trí hắn đã tỉnh táo lại. Hắn tìm được một chỗ vách núi, tạo ra một sơn động, khoanh chân ngồi xuống, trở nên trầm tư, Trước tiên phải nói đến linh lực trong cơ thể. Trước kia linh lực của hắn cũng có khả năng đóng băng, nhưng không thể so với uy lực của linh lực biểu hiện trong mấy ngày qua. Vương Lâm cảm thấy rất khó hiểu, dù cho Tư Đồ Nam cũng không tìm ra đáp án. Bởi vậy có thể thấy được ba cảnh giới cực, đạo, thủy đã thất truyền ở lục cấp tu chân quốc.
Linh lực đột nhiên trở nên mạnh mẽ làm cho đáy lòng Vương Lâm lại có thêm mấy phần tin tưởng. Bỗng nhiên hắn lại có cảm giác kỳ quái, linh lực trong cơ thể hắn đã có một cái gì đó tốt hơn nhiều.
Dường như trong linh lực có ẩn chứa một thứ gì đó rất thần kỳ, vì có sự tồn tại của nó mà uy lực của linh lực đột nhiên bạo tăng.
Trước kia hắn không phát hiện ra vì nó có hàm lượng cực nhỏ, nhưng hiện giờ đột nhiên hàm lượng nó đã tăng lên rất nhiều.
Một ý nghĩ chợt xuất hiện. Vương Lâm nhíu mày, ngưng thần cảm ứng sự biến hóa của linh lực trong cơ thể. Linh lực bắt đầu từ đan điền, lưu chuyển trong kinh mặc toàn thân, rồi lại trở về đan điền, cứ lặp đi lặp lại như thế.
Nhìn kỹ, hắn dần nhìn ra một số manh mối. Bây giờ, linh lực trong cơ thể hắn có màu thâm lam, nhưng đó không phải là màu sắc cơ bản của nó mà là do vô số tơ tằm màu thâm lam tạo nên.
Vô số sợi tơ mảnh đó là nguyên nhân dẫn đến linh lực biến dị. Vương Lâm vung tay phải lên, một đạo linh lực từ trong bàn tay tràn ra, hình thành trong không trung một quả cầu màu lam to chừng nắm tay người lớn. Phía trong quả cầu này có vô số tơ tằm màu thâm lam.
Trầm ngâm một lát, vương lâm giơ tay chộp một cái, trên mặt hiện lên vẻ ngưng trọng. Quả cầu dần dần thu nhỏ, mỗi lần nhỏ thêm một tấc thì trên trán Vương Lâm lại thoát ra rất nhiều mồ hôi. Khi mà quả cầu đã nhỏ đi một phần ba, bỗng nhiên những tơ tằm bên trong quả cầu có một phần đã tiêu tan mất. Ngay sau đó, lại có không ít tơ tằm dường như không chịu nổi áp lực, cũng dần tan rã.
Vương Lâm nhướng mày, lại xuất ra một đạo linh lực, dung nhập vào quả cầu đó, bổ sung số lượng tơ tằm, tiếp tục luyện hóa. Theo thời gian, Vương Lâm lại xuất ra mấy đạo linh lực, mỗi lần đều là tiêu tan hơn phân nữa, chỉ có thể giữ lại không nhiều lắm.