Vào hời kỳ thượng cổ thì Cực, Đạo, Thủy chính là ba cảnh giới của linh lực. Chúng vô cùng khó để suy xét và lĩnh hội. Xét về độ thần bí thì Cực cảnh không bằng Đạo cảnh, xét về độ khó lường thì Cực cảnh không bằng Thủy cảnh, nhưng thời thượng cổ nếu như có tu sĩ nào luyện được Cực cảnh thì có thể hùng bá thiên hạ.
Cực cảnh không thần bí như Đạo cảnh, không khó lường như Thủy cảnh nhưng nếu nói về độ đáng sợ thì Đạo, Thủy không thể so sánh được với Cực cảnh. Tu sĩ đạt được Cực cảnh thì lãnh khốc, vô tình gấp nhiều lần người khác.
Vì vậy ở thời thượng cổ, một khi xuất hiện Cực cảnh tu sĩ thì những tu sĩ khác sẽ dốc toàn lực để tiêu diệt. Người đó bị giới tu chân thượng cổ coi là kẻ thù không đội trời chung.
Nếu như xem ma đạo là nước lũ hoặc thú dữ thì thời thượng cổ Cực cảnh tu sĩ có thể coi như là ma đạo.
Kỳ thực ở thời kỳ thượng cổ người ta cũng không ngừng nghiên cứu về Cực cảnh, nhưng rốt cục nguyên do về độ đáng sợ của nó thì vẫn chỉ dừng lại ở giai đoạn tìm hiểu.
Cho đến hôm nay, những ghi chép có liên quan tới Cực cảnh hầu hết đã thất lạc trong dòng sông lịch sử, không còn ai biết Cực cảnh từ đâu ra, làm sao để có được.
Chỉ còn ở tàng kinh các của một số tu chân quốc cao cấp còn lưu giữ những ghi chép có liên quan tới Cực cảnh.
Thời thượng cổ ở Cổ Niết quốc, Linh Hoạt Tông có một tu sĩ thiên tài, trong vòng mười năm đã bước vào kết đan kỳ. Sau này Linh Hoạt Tông bị môn phái khác tiêu diệt. Năm năm sau có một vị tu sĩ thần bí xuất hiện trong vòng một tháng đã giết hơn vạn tu sĩ, máu nhuộm đỏ trời. Tu vi của người đó mới chỉ đạt tới Nguyên Anh sơ kỳ đã có thể giết rất nhiều tu sĩ cùng giai, ngay cả Hóa Thần Kỳ cũng không thể nào chống chọi được.
Sau này đến cả Anh Biến Kỳ cũng không có cách nào ngăn cản hắn chém giết. Cuối cùng, bọn họ phải bày ra trận pháp cực linh mới tiêu diệt được người này.
Cũng vào thời thượng cổ, ở Thanh Thủy quốc, có một vị thái tử gia nhập một môn phái của tu chân. Ba mươi năm sau tung hoành ngang dọc, giết sạch những người tu chân, bất kể già trẻ gái trai, phàm là những người khiến hắn tức giận đều bị giết hết. Chỉ trong vòng bảy ngày ở Thanh Thủy quốc đã không còn bóng một người tu chân, thậm chí ngay cả những người thuộc môn phái của hắn cũng không thoát khỏi kiếp nạn đó.
Máu tươi chảy khắp Thanh Thủy quốc, khi thượng cấp tu chân quốc phải phái cao thủ đến giết người này. Khi đó khắp Thanh Thủy quốc máu chảy thành song. Vô số người phải bỏ mình. Cuối cùng, người cũng mất tích một cách thần bí, có người nói hắn đã độ kiếp… Những chuyện như vậy đều có một điểm chung là những vị tu sĩ đó đều sở hữu Cực cảnh.