Đây là một cái động rất lớn, bên trong động cũng có vô số các lỗ nhỏ, thần thức Vương Lâm tiến vào đây chính là từ một trong những lỗ đó.
Ở trung tâm động có một chiếc quan tài rất lớn, từ bên ngoài nhìn thì chiếc quan tài này rất bình thường. Thậm chí nó còn không có bất cứ hoa văn trang trí nào, nhưng âm hàn khí lại từ trong quan tài phát ra, thông qua những lỗ nhỏ li ti trên tường thoát đi.
Vương Lâm do dự một chút, thần thức hắn xem xét bốn phía quan tài một hồi, sau đó lập tức tiền vào bên trong quan sát. Ngoài dự đoán của Vương Lâm, khi tiến vào trong quan tài không có nửa điểm trở ngại.
Bên trong quan tài trống rỗng, chỉ có một cái lỗ to hình tròn, âm hàn khí từ nơi này thoát ra.
Âm hàn khí ở đây có chút nồng đậm, hóa thành từng đạo sóng ngăn cản thần thức Vương Lâm tiến hành dò xét.
Vương Lâm ở trong tu luyện thất của mình, ánh mắt thoáng có vẻ kiên quyết, vì muốn biết rõ ngọn nguồn âm hàn khí ở nơi đây, muốn biết rõ thạch châu vì sao có thể hấp thu âm hàn khí mà tiến hóa. Hắn không suy nghĩ nhiếu vỗ vào túi trữ vật bên người, xuất ra hồ lô âm hàn sương sớm vừa mới thu thập được, ngửa miệng uống một ngụm nhỏ.
Lấy thể chế Vương Lâm lúc này khi uống nước trong hồ lô vẫn không nhịn được mà phải rùng mình một cái. Rất nhanh sau đó tri giác của hắn trở nên tê tê, Vương Lâm không lãng phí một chút thời gian nào, lập tức vận chuyển linh lực bản thân tiến hành thổ nạp. Thần thức của hắn cũng trở nên ngưng thật hơn trước, sau khi được không ngừng bổ sung, thần thức giống như một chiếc dùi, hung hăng đâm vào trong chiếc lỗ.
Thần thức của Vương Lâm gian nan tiến vào bên trong chiếc lỗ đó, mấy lần suýt bị âm hàn khí đánh tan đi, khi tiến sâu khoảng bốn trăm thước, âm hàn khí đậm đặc tới cực hạn một lần nữa hình thành một "cánh cửa".
Vương Lâm cắn chặt hàm răng, hung hắn giơ chiếc hồ lô lên uống thêm một ngụm âm hàn linh lực sương sớm, sau đó thần thức được tiếp thêm lực lượng tiến hành trùng kích cánh cửa. Trong nháy mắt tiến vào bên trong, Vương Lâm bị cảnh vật bên trong làm cho phải giật mình.
Một nam thi khổng lồ đang tung bay ở giữa không trung, so sánh với nam thi này, Vương Lâm chỉ bé bằng đầu ngón tay của nó. Ở trên thi thể của nó, xuất hiện một loại thực vật màu xanh, thực vật này không lúc nào là không động đậy. Chúng nó động đậy làm cho thi thể khổng lồ nhanh chóng héo đi, nhưng ngay sau đó lại khôi phục bình thường. Vòng tuần hoàn liên tục diễn ra, âm hàn khí chính là từ trên những thực vật đấy thoát ra.
Vương Lâm nhìn ngây ngốc một lúc, thần thức cẩn thận xem xét một phen, càng xem hắn càng kinh hãi. Thi thể này hiển nhiên bị người ta cố ý lưu lại đây, mục đính chính là để nuôi dưỡng thực vật màu xanh ở trên đó.