Lại nói về Vương Lâm, sau khi thiên địa uy áp tiêu tan đi, hắn ngồi trên
mặt đất trầm ngâm suy nghĩ. Uy áp vừa xuất hiện Dạ Tự Tại lập tức truyền tấn nói phải rời đi, đây nhất định là có chuyện gì đấy xảy ra.
Khi Dạ Tự Tại rời đi, Thi Âm Tông lập tức được canh phòng rất nghiêm mật, muốn đào tẩu cũng không có cơ hôi. Vương Lâm suy nghĩ một chút, thần thức phát tán ra xung quanh, nhưng vừa tiếp xúc với bốn vách tường lập tức bị ngăn trở không thể tiếp tục dò xét. Chỉ có những lỗ nhỏ ở bốn phía là không gây trở ngại với thần thức của hắn.
Nhưng lỗ nhỏ đó phát tán ra hàn khí kinh người, sâu không lường được, mãi cho tới khi Vương Lâm dò xét gần trăm thước vẫn không phát hiện được chỗ nào kỳ dị. Nhưng có thể cảm nhận rõ ràng, hàn khí quá nặng, thần thức của hắn có chút biểu hiện không chịu được, có dấu hiệu tiêu tán đi.
Trầm ngâm thêm lúc nữa, hắn vẫn không coi thường mà vọng động, thu hồi lại thần thức của mình. Sau khi tâm tình bình tĩnh trở lại, hắn đánh ra vài đạo pháp quyết, linh lực toàn thân nhanh chóng lưu chuyển. Từ từ, bề ngoài thân thể của hắn nổi lên một tầng quang mang màu lam, khi quang mang này vừa xuất hiện, bên ngoài Vương Lâm lập tức hình thành một dòng chảy, đại lượng bạch khí từ bốn phía theo lỗ nhỏ chui ra, bị dòng chảy hấp thu lại.
Đông đảo đệ tử của Thi Âm Tông đang bế quan tu luyện vừa mới khôi phục lại do uy áp biến mất, thì đám người nay chưa kịp bình tĩnh thì Vương Lâm bắt đầu thổ nạp làm cho hàn khí ở xung quanh bị giảm bớt đi rõ rết.
Bởi vì hàn khí từ sâu trong lòng đất toát ra, cho nên không ai có thể tiến hành quan sát.
Vương Lâm mắt nhìn thấy vô cùng vô tận hàn khí vọt tới, hắn quyết định đình chỉ quá trình thôn phệ, nhắm mắt lại cố gắng tiêu hóa hàn khí ở trong cơ thể của mình.
Đang thổ nạp, đột nhiên Vương Lâm phát hiện Nghịch Thiên châu ở trên ngực tỏa ra khí tức mát lạnh, hắn ngẩn người ra, sau đó nhanh chóng lôi hạt châu ra trước mặt, phát hiện trên mặt hạt châu đã có nhiều hơn một giọt chất lỏng.
Vương Lâm vừa vui mừng vừa sợ hãi, phải biết rằng Nghịch Thiên châu có khuyết điểm duy nhất chính là bên trong không có chút linh lực nào. Nó chỉ có thể mượn chất lỏng linh khí tiến hành tu luyện, nhưng chất lỏng linh khí này theo thời gian dài hiệu quả sẽ càng kém đi, chỉ có nước sương sớm mới có thể bảo trì hiệu quả.
Nhưng nước sương thu thập được rất chậm, cho nên từ khi tu luyện Hoàng Tuyền Thăng Khiếu Quyết, Vương Lâm rất ít tiến vào trong không gian mộng cảnh. Bất quá, hắn vẫn thu thập những hạt sương, để sau này tiến vào trong mộng cảnh để dùng.
Nghịch Thiên châu hôm nay không biết vì sao lại xuất hiện nhiều chất lỏng như vậy, hơn nữa, hắn có thể cảm giác được chất lỏng này có thuộc tính âm hàn, hơn nữa linh khí ba động không hề giống trước kia.