Âm thanh này vừa vang lên lập tức hóa thành một trận gió lớn, hỏa cầu
màu lam trên bốn cột đá nhất thời tối sầm lại. Thanh âm thật lớn truyền đi trong hang động, làm cho người ta có ảo giác như uy áp do ông trời phát ra.
Vương Lâm hít sâu một hơi, ôm quyền cung kính nói:
- Bái kiến Dạ tiền bối.
Thân ảnh người nọ dần dần ngưng thật, rồi hóa thành một trung niên nhân tầm bốn mươi tuổi. Người này tướng mạo anh tuấn, mày kiếm, mắt sáng như sao, mặt trắng như ngọc, hắn nhìn Vương Lâm, trên mặt không lộ ra bất cứ cảm xúc nào, mở miệng nói:
- Mộc Nhũng, ngươi lui ra.
Mộc Nhũng đang quỳ trên mặt đất lập tức vâng dạ rồi nhanh chóng lui ra ngoài, trong nháy mắt đã không còn nhìn thấy thân thể của hắn.
Dạ Tự Tại vung tay lên, nhất thời một tấm màn mỏng hiện ra, hắn than nhẹ một tiếng, chậm rãi nói:
- Vương Lâm, ngươi không phải là đệ tử của Thi Âm Tông, không cần câu thúc. Sư đệ Ngô Vũ của ta nhất định đã gặp phiền toái, Vương Lâm, nơi này không có người thứ ba, ngươi cứ nói đi.
Vương Lâm có ưỡn thẳng lưng, trước khi đến đây hắn đã suy nghĩ rất kỹ, chuyện có liên quan tới Ngô Vũ căn bản không thể dấu diếm Dạ Tự Tại một Nguyên Anh kỳ cao thủ, tốt nhất là thành thật nói ra.
Trầm ngâm một chút, Vương Lâm liền đem chuyện chứng kiến Tùng Lâm phế khu nói ra một lần.
Dạ Tự Tại yên lặng lắng nghe, một lời cũng không phát ra, đợi đến khi Vương Lâm nói xong, hắn than nhẹ một tiếng, nhắm mắt trầm tư, trong lòng thầm nghĩ:
- Nếu những lời Vương Lâm là sự thật, Ngô Vũ sư đệ trước khi đi từng nói thi khôi của hắn sắp tới lúc tấn cấp, hơn nữa nội dung câu chuyện vừa rồi hợp với tính cách sư đệ Ngô Vũ. Thi khôi tạo phải, ai. Sư đệ, thi khôi tạo phản há có thể là chuyện dễ dàng như ngươi nói, Trúc Cơ trung kỳ thi khôi mặc dù là ta cũng không có biện pháp chiến thắng. Ngươi để cho Vương Lâm tới đây đưa tin sợ rằng còn có thâm ý khác.
Nghĩ tới đây, thần thức Dạ Tự Tại đảo qua, đột nhiên "ý" lên một tiếng kinh ngạc. Theo như hắn vừa dò xét được, công pháp tu luyện của Vương Lâm cùng Thi Âm Tông cực kỳ giống nhau, cùng là thuộc tính âm hàn, hơi trầm ngâm một chút, hắn liều hiểu rõ ý tứ của sư đệ.
Đây là do Ngô Vũ vừa đồng thời cầu cứu, vừa vì Thi Âm Tông mà thu nhận một tên đệ tử. Thần thức của Vương Lâm sau khi tra xét một chút Vương Lâm, lại nhìn chằm chằm vào quái nhân A Ngốc, một lúc sau, hắn hoàn toàn hiểu rõ ý tứ của Ngô Vũ. Cơ thể của tên A Ngốc này trời sinh đã thích hợp tu luyện công pháp của Thi Âm Tông.
Dạ Tự Tại thu hồi ánh mắt của mình, hắn chậm rãi mở miệng nói:
- Vương Lâm, nó chính là A Ngốc làm bạn với sư đệ ta mấy năm sao?
Vương Lâm khẽ gật đầu.
Dạ Tự Tại hít sâu một hơi, quyết đoán nói:
- Vương Lâm, ta xem linh lực trong cơ thể ngươi cũng có thuộc tính hàn, cùng với Thi Âm Tông ta có thể nói là đồng nguyên. Nếu ở đây tu luyện chắc chắn sẽ rất có lợi, ngươi có bằng lòng trở thành đệ tử của Thi Âm Tông không?