- Tiền bối - Hai chữ này vừa thoát ra khỏi miệng thì ánh sáng trong trận
pháp lóe lên, bốn mươi ba đạo ánh sáng, không hề thấp hơn một đạo nào, cùng nhau tỏa ra ánh sáng chói mắt.
Sắc mặt tám người ở trên tám cọc gỗ lớn càng thay đổi, ánh mắt hơi đảo qua một chút, hai mắt lập tức tràn ngập sự cuồng bái nồng nhiệt. Thân thể vốn trước chỉ quỳ chống một gối thì lúc này đã thủ phục xuống mặt đất, ngước đầu lên nhìn chằm chằm vào pháp trận. Phải biết rằng, trận pháp này nếu ánh sang bên trong trận pháp lóe lên lớn hơn bốn mươi mốt đạo, như vậy địa vị của người đó đại biểu cho Nguyên Anh lão tổ.
Ý nghĩa như vậy, tám người bọn họ tự nhiên biểu hiện ra hành động như thế.
Từ từ, hai thân ảnh xuất hiện trong trận pháp dần dần ngưng tụ lại.
Trong đó có một người mới hai mươi tuổi, tướng mạo lạnh lùng, thần thái thong dong, trên người mặc một bộ áo choàng màu đen càng làm tôn lên khí chất kiên cường của hắn.
Phía sau lưng hắn là một quái nhân có da dẻ màu lam, trên toàn bộ thân hình có vô số các ký hiệu kỳ quái, hơn nữa có thể thấy được trên người hắn còn gán chín đạo phù.
Khi hai người này xuất hiện, trong nháy mắt khí âm hàn phát tán ra xung quanh.
Trong tám người đột nhiên có một người thở nhẹ một tiếng, sau đó những người khác cũng lộ vẻ mặt kinh ngạc, ánh mắt chớp động nhìn hai người
trong truyền tống trận.
Người này chính là Vương Lâm, khi hắn xuất hiện, lập tức há miệng phun ra một đạo lục quang, lục quang lóe lên rồi xoay quanh thân thể của hắn, hàn khí bức người tỏa ra bốn phía.
Hơi đảo thần thức qua một chút, trong lòng Vương Lâm có chút yên tâm, tám người ở bốn phía xung quanh đều có tu vi Ngưng Khí kỳ tầng thứ mười lăm. Nếu là trong lòng hắn xuất hiện một tia sát khí, thì chỉ trong nháy mắt có thể giết chết cả tám người.
Quái nhân A Ngốc cũng không biết vì sao lúc thay đổi truyền tống thông đạo thì động tác có chút rối loạn, nhưng lúc này nó đứng yên ở phía sau lưng Vương Lâm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào phù văn trên những cọc gỗ, như đang suy nghĩ tới một người nào đó, trầm mặc không nói gì.
Tám người ở xung quanh đứng lên, trong đó một người thanh niên có ánh mắt cổ quái ôm quyenf nói:
- Tiền bối, ngài là?
Vương Lâm trên đường tới đây, trong lòng đã suy nghĩ rất nhiều tới những từ ngữ sẽ nói, cho nên lúc này thần sắc hắn vô cùng thong dong, ánh mắt quét qua đối phương một cái, lạnh nhạt nói:
- Tại hạ Vương Lâm, làm phiền thông báo một tiếng với Dạ Tự Tại sư thúc, Vương mỗ có chuyện quan trọng cần nói.
Thanh niên sửng sốt một chút, đưa mắt nhìn những người xung quanh mới nói:
- Tiền bối, việc này ta không thể tự mình làm chủ, không bằng ngài theo ta đi gặp chấp sự trưởng lão được chứ?
Vương Lâm gật đầu, đi ra bên ngoài trận pháp, A Ngốc lúc này cũng bám sát theo sau.
Thanh niên nhân nhún nhảy từ trên cọc gỗ xuống, phía sau có một chiếc quan tài bay theo.
- Tiền bối, thỉnh.- Vừa nói, thân thể thanh niên đã lập tức di động bay về phía một cái động khẩu gần đó.
Vương Lâm không nói hai lời đi theo vào.