Đằng Hóa Nguyên cẩn thận hành tẩu trong đám cây cối. Thần thức mạnh mẽ của Nguyên Anh kỳ tản khai ra xung quanh. Chợt hắn lộ nét vui vẻ, khi phát hiện ra vị trí của Vương Lâm. Đang đi thuấn di ra sau lưng, thì có một trận gió thổi tới. Một giọng nói âm u vang lên.
- Lăn ra ngoài.
Nét mặt Đằng Hóa Nguyên đại biến, không hề do dự liền lui lại phía sau vài bước, ngưng thần nhìn xem.
Chỉ thấy một làn hắc vụ từ xa bay tới. Từ trong hắc vụ tỏa ra từng trận âm phong. Một cánh tay khô héo vươn ra, hướng thẳng về phía Đằng Hóa Nguyên.
Thần thức Đằng Hóa Nguyên đảo qua một cái liền cảm thấy hoảng sợ. Tu vi của đối phương không ngờ lại là Nguyên Anh trung kỳ. Lão không hề do dự lui lại.
Cánh tay khô héo thoáng giơ lên một cái, hóa thành một bàn tay to, chụp vào Đằng Hóa Nguyên.
Đằng Hóa Nguyên cười khổ một tiếng, không nói lời nào, xoay người bỏ chạy. Nguyên Anh trung kỳ, lão không thể chống lại. Tuy biết trong đám cây có một cường giả, nhưng hắn không ngờ đối phương lại là Nguyên Anh trung kỳ.
Thân thể lóe lên một cái, Đằng Hóa Nguyên biến mất vô tung vô ảnh. Từ trong làn hắc vụ phát ra một tiếng hừ lạnh, sau đó bàn tay to trong không trung chợt lóe len một cái rồi biến mất.
Giữa không trung bên trên đám cây, thân ảnh Đằng Hóa Nguyên chợt xuất hiện. Bỗng nhiên, lão chợt biến sắc. Bàn tay to lớn vô thanh vô tức xuất hiện sau lưng hắn, vồ một cái.
Đằng Hóa Nguyên thầm kêu khổ, vỗ vào túi trữ vật một cái, lấy ra một tấm da thú. Ngón tay phải khẽ lướt nhẹ một cái, từ tấm da thúc chợt lóe lên một tia sáng màu vàng, bao lấy thân thể hắn, nhanh chóng vọt ra xa. Một lần nữa thoát khỏi bàn tay to.
Tuy nhiên, hắn vẫn bị bàn tay sượt nhẹ qua một chút. Hắn vừa bay vừa phun một bụm máu, sắc mặt tái nhợt, chẳng thèm quay đầu lại, nhanh chóng bỏ đi.
Một làn hắc vụ chợt xuất hiện giữa không trung. Sau đó, nó co lại, xuất hiện một bóng người. Đó là một nam tử trông giống như một bộ xương khô.
Hắn nhìn theo hướng Đằng Hóa Nguyên bỏ chạy nhưng không đuổi theo, xoay người đi về trong đám cây.
Hắn thong thả bay trên đám cây cối như đang tìm một vật gì đó. Một lúc sau, hắn liền dừng lại ở một chỗ đất trống. Nét mặt hắn thản nhiên nhìn chằm chằm lên mặt đất. Hai tay hắn vung lên, từ trên mặt đất phát ra những tiếng nổ ầm ầm, sau đó tách ra làm hai, lộ ra một cái khe thật dài.
Từ dưới cái khe, phát ra một tiếng giận dữ. Một đạo thân ảnh màu đen nhanh chóng lao ra, đang định bỏ chạy. Nam tử như cái thây khô hừ nhẹ một tiếng, không gian mười trượng xung quanh chợt biến thành một cái lồng giam. Bóng đen đang lao ra sợ hãi hét lên một tiếng, đâm vào vách lồng, bắn ngược trở lại. Hắn không chạy trốn nữa mà quỳ trên mặt đất, cuống quít dập đầu.
Nam tử như cái thây khô, chậm rãi mở miệng:
- Trăm năm không gặp, không ngờ thân thể của chủ nhân lại tu luyện thành thi mị. Ngươi đã nảy sinh thần trí, thì cũng có thể coi như một con người. Ta có thể không muốn giúp ngươi, nhưng ngươi phải dựa theo cảm ứng của mình với chủ nhân mà giúp ta tìm kiếm nguyên anh của hắn.
Thi mị liên tục gật đầu, kinh sợ nhìn nam tử giống như cái thây khô.
Nam tử vung tay lên, không gian giam hãm xung quanh chợt biến mất. Hắn nhìn thi mị chằm chằm, nói:
- Đi thôi! Ta mang ngươi đi tìm. Nếu ngươi có thể tìm được nguyên anh của chủ nhân thì sau khi ta nuốt nó, chiếm được sự tự do, sẽ giúp ngươi tiến hóa thành thi ma.
Thi mị ngẩn người, sau đó vừa vui mừng, vừa sợ hãi, gật đầu liên tục. Sau đó nó đứng lên, chạy sâu vào trong đám cây cối.
Nét mặt nam tử vẫn không hề thay đổi, đi theo.
Lúc này, ở một vị trí không hề có ánh nắng mặt trời, quái nhân có làn da nhìn về phía Vương Lâm, trong mắt có chút chần chừ.
Hôm qua, Vương Lâm hấp thu một lượng lớn khí âm hàn, nhưng phẩm chất của nó lại quá đỗi bình thường. Phẩm chất của nó như vậy cho dù hấp thu được số lượng nhiều thì sau khi kết hợp với linh lực biến dị cũng không tăng lên được nhiều lắm. Hơn nữa, nó không hề thích hợp cho việc tu luyện trùng khiếu. Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, nhìn sâu vào trong đám đổ nát.