- Vương mỗ mượn chỗ này tu luyện, không nếu gặp phải trường hợp bất đắc dĩ cũng không muốn đả thương người. Nếu người thối lui, sau này không quấy nhiễu sự tu luyện của ta thì chuyện hôm nay bỏ qua. - Hai mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang, lạnh lùng núi.
Trên mặt quái nhân có chút ngơ ngác. Hắn mở miệng nói ra vài tiếng sắc nhọn. Vương Lâm nhíu mày. Hắn không hiểu bất cứ một từ nào của đối phương. Điều đó chứng tỏ đối phương cũng không hiểu lời mình nói.
Vương Lâm híp hai mắt, từ từ đi sang bên cạnh, tới một bức tường bị đổ. Quái nhân thấy Vương Lâm đi lại liền tỏ vẻ cảnh giác.
Vương Lâm vung tay, vẽ lên trên bức tường. Quái nhân ngẩn ngơ nhìn theo ngón tay Vương Lâm, một lúc sau nét mặt dần giãn ra.
Chỉ thấy ngón tay Vương Lâm nhanh chóng vẽ một bức tranh. Trên bức tranh đó có một đống đổ nát. Tiếp theo, hắn nhìn quái nhân chằm chằm, ngón tay chỉ vào giữa bức tranh, vạch một cái ra làm hai.
Sau đó, Vương Lâm chỉ quái nhân rồi chỉ vào một nửa bên phải của bức tranh. Sau đó hắn lại chỉ vào mình rồi đưa tay chỉ lên bên trái của bức tranh. Sau đó, ngón tay Vương Lâm chầm chậm kéo từ bên phải bức tranh sang bên trái. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào quái nhân, sát khí toàn thân bộc phát. Ý tứ chẳng cần phải nói cũng biết.
- Nếu ngươi còn đến chỗ ta, Vương mỗ cho dù hao phí linh lực cũng phải tiêu diệt ngươi.
Trên mặt quái nhan tỏ vẻ đã hiểu. Hắn do dự một chút, đưa tay sờ sờ ngực, ánh mắt vẫn còn một sự sợ hãi nhìn thanh phi kiếm đang bay quanh người Vương Lâm.
Vương Lâm nhướng mày. Quái nhân thấy Vương Lâm không hiểu ý mình liền tỏ vẻ lo lắng. Cuối cùng hắn vỗ đầu, nhảy đến cách đó một khoảng đánh một quyền lên bức tường. Khi nắm tay hắn chạm trúng vào bức tường, ký hiệu toàn thân hắn chợt lóe lên một cái, bức tường hoàn toàn vỡ vụn.
Quái nhân cầm vài viên đá vụn lên, suy nghĩ một chút rồi ném những hòn đá đó về bốn phía. Làm xong, hắn nhìn về phía Vương Lâm, rống to lên vài tiếng trách cứ.
Vương Lâm nhíu mày, tay phải cách không chộp một cái. Nhất thời, những hòn đá bên người quái nhân bay lên, sau đó theo một trật tự nào đó phóng ra xung quanh. Sau đó, tay phải hắn bắt quyết đánh ra một đạo bạch quang, nhất thời sương mù chợt xuất hiện, bao trùm quanh một tảng đá.
- Ngươi nói là trận pháp này? - Vương Lâm nhìn chằm chằm quái nhân, chầm chậm nói.
Quái nhân lập tức huơ chân múa tay, có chút hưng phấn vỗ ngực. Nhất thời, những ký hiệu trên thân thể hắn chợt lóe lên. Hắn quát khẽ một tiếng, hai tay giang ra khiến cho mặt đất chấn động. Mặt đất chỗ tiểu mê tung trận pháp từ từ nhô lên để lộ một cái hố thật sâu.