Trong đầu Vương Lâm chợt nảy ra một suy nghĩ, có thể vào lúc bao nhiêu người đang ngồi đây ăn uống, tai họa bỗng nhiên ấp tới khiến cho trong chốc lát cả ngôi thành biến thành một đống đổ nát.
Lúc này, một chút hơi lạnh từ trong đống đổ nát tản ra. Luồng hơi lạnh đó càng lúc càng đậm, cuối cùng gần như ngưng tụ lại thành thực thể.
- Xem ra, dưới đống đổ nát này chỉ sợ có không dưới ngàn vạn người chết.
Một nơi có bao nhiêu người chết như thế chắc chắn là vị trí cực âm chi địa.
Trong lúc bế quan, Tư Đồ Nam đã giảng giải cho hắn hết sức chi tiết về Cực Âm chi địa. Nó được chia làm bốn loại, bao gồm Thiên âm, Địa âm, Huyền âm, Hoàng âm.
Hoàng âm là nơi đơn giản nhất. Nó được hình thành do có một số lượng người rất đông bị chết tạo ra. Người chết càng nhiều thì Hoàng âm chi địa có cấp độ càng cao.
Huyền âm chi địa thì hơi khó khăn. Phải ở chỗ cực lạnh mới có thể gặp được.
Địa âm lại càng khó. Phải có cơ duyên thật lớn mới có thể gặp được. Dù sao thì Địa âm thường xuất hiện nơi thâm uyên.
Còn về Thiên âm thì gần như là không có khả năng xuất hiện. Bởi vì muốn tạo thành được Thiên âm cần phải có cả Địa, Huyền, Hoàng âm ba cái tập trung lại một chỗ mới có thể chuyển hóa thành Thiên âm.
Cực âm chi địa phẩm chất càng cao thì ích lợi của nó mang tới cho người tu chân càng lớn.
Lập tức, Vương Lâm bắt quyết, miệng lẩm bẩm. Bất chợt, một điểm ánh sáng màu đỏ chợt ngưng tụ trước người hắn, dần biến thành một quả cầu to.
Đây là pháp thuật chuyên dùng để xác định phẩm chất của Cực âm chi địa.
Căn cứ vào màu sắc của quang cầu bao gồm tử, lam, ngân, hồng xuất hiện đối với Thiên Địa huyền hoàng tứ đại Cực Âm chi địa.
Mặt khác, Tư Đồ Nam cũng từng nhắc tới, cho dù bất kỳ Cực Âm chi địa nào cũng chia ra thành những phẩm chất giống nhau. Bao gồm lại phổ thông, thượng giai, trầm âm và tuyệt âm.
Mỗi cấp độ lại được chia thành mười đẳng cấp nhỏ.
Đại khí chỉ cần tam phẩm phổ thông Cực Âm chi địa là có thể tu luyện. Mà đạt tới bát phẩm thì tốc độ tu luyện còn tăng lên rất nhiều.
Sau khi quang cầu xuất hiện chợt phát ra ánh sáng màu hồng gay gắt. Hồng quang càng lúc càng sáng, cuối cùng lóe lên năm cái.
Vương Lâm sờ sờ cằm, ánh mắt chớp chớp. Hắn biết năm cái lóe lên đó tượng trưng cho phẩm chất của Hoàng âm ở đây là ngũ phẩm phổ thông.
Suy nghĩ một chút, hắn không nói lời nào, khống chế quang cầu đi vào trong đống đổ nát. Hơi lạnh bốn phía bám quanh Vương Lâm càng lúc càng đậm. Cuối cùng, hắn cảm thấy bước chân trở nên nặng nề, hơi thở không được thoải mái. Đi thêm mấy trăm thước cảm giác hít thở hết sức khó khăn.