Vương Lâm trầm ngâm một chút, Ngón ta phải đâm vào trong linh vụ chứa
linh căn của Đằng Lệ, khối linh vụ kia lập tức căng ra, rồi bắt đầu xoay chuyển một cách quỷ dị.
Ngay sau đó, quả cầu máu đột nhiên bắn ra, chui vào bên trong linh vụ, rồi nhanh chóng rã ra. Dần dần, linh vụ bắt đầu thu nhỏ lại. Sau đó, khối cầu thịt và xương, lần lượt dung nhập vào bên trong linh vụ.
Lúc này thì linh vụ, hình dạng đã có thay đổi rất lớn, lại thu nhỏ thành một cái vòng tròn, phát ra ánh sáng dịu, nhẹ nhàng nổi trên không trung.
Vương Lâm thở sâu, hắn biết Đoạt Cơ Đại Pháp đã đến bước cuối cùng, liền ngưng thần, khống chế được cái quả cầu linh hồn cuối cùng, từ từ dung hợp vào bên trong vầng sáng.
Sau một lúc lâu, vầng sáng đột nhiên bắn ra áng sáng chói mắt. Mắt Vương Lâm lóe lên, cắn đầu lưỡi rồi phun ra một chút máu, máu vừa tiếp xúc với ánh sáng, lập tức vang lên âm thanh xì xì, trong nháy mắt nhanh chóng tiêu tan sạch.
Sau khi vầng sáng và máu dung hợp lại, đột nhiên mạnh mẽ run lên, từng trận uy áp ở trên vầng sáng phát ra, tất cả sinh vật trong phạm vi một trăm dặm, lúc này đều cảm ứng được dị thường ở nơi đây.
Rất nhiều khí tức cường đại, từ trong rừng cây xuất hiện, nhanh chóng vọt về chỗ Vương Lâm.
Vương Lâm cũng không thèm chớp mắt, giơ tay triệu tập, vầng sáng này lập tức bay vọt đến, dung nhập vào trong ngực Vương Lâm. Một cổ linh lực dồi dào, đột nhiên tràn đầy trong cơ thể Vương Lâm, sắc mặt của hắn lập tức trở nên hồng hào.
Vương Lâm hít vào một hơi thật sâu, cơ thể khẽ động, giống như tên rời cung mà lao ra khỏi động. sau vài lần ẩn hiện, đã biến mất ở sâu trong rừng cây.
Hắn rời khỏi không bao lâu, từ một bên trong rừng cây ầm ầm xuất hiện một cái đầu cực lớn của một con mãng xà. Sau khi đứng lại nghe nghóng một chút, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc, lắc đầu, xoay người bò đi.
Ngay sau đó, một con vượn thân cao cả trượng, thân ảnh như điện, trong nháy mắt đã đến chỗ này, chui vào cái lỗ trong thân cây sục sạo một lúc, lúc này mới không cam lòng rời đi.
Những dị thú cường đại giống như vậy, lại đến vài con, nhưng cũng không ngoại lệ, cũng là mê hoặc mà về.
Vương Lâm chạy nhanh ở trong rừng cây, bên trong cơ thể hắn linh khí tuôn ra dày đặc đến cực điểm. Trừ chỗ đó ra, trên cơ thể mỗi một lỗ chân lông ở trên da, đều không ngừng chảy ra loại vật chất màu đen tanh tưởi.
Một cổ tê liệt không ngừng từ bên trong cơ thể truyền ra. Vương Lâm nhíu mày, đột nhiên ngừng bước chân, sau khi đi trên mặt đất một vòng, ánh mắt hắn chớp động, dẫn lực thuật phát ra trên mặt đất, linh lực cuộn trào bên trong cơ thể lập tức tuôn ra.
Bùn ở trên mặt đất, giống như bị hai bàn tay vô hình rất lớn móc ra, nhanh chóng bị xúc lên hai bên, không lâu sau thì xuất hiện một cái hố to sâu không thấy đáy.
Vương Lâm không nhiều lời, cất bước nhảy xuống, rơi vào bên trong, ngay sau đó bùn đất ở bốn phía nhanh chóng lấp lại. Không lâu sau, thì khôi phục lại bình thường, từ bên ngoài nhìn lại, không có một chút khác biệt.