Đây là một thanh cổ kiếm rất khó có thể tưởng tượng đến được. Một cỗ hơi thở yêu dị tràn ngập thanh kiếm này, làm cho người ta không thể chìm đắm vào trong đó. Một lúc lâu sau, Vương Lâm mới dần thức tỉnh, ánh mắt chớp động, như vẻ đã hiểu ra điều gì đó.
Ba ngày sau, Đằng Gia Thành phồn hoa có rất nhiều người tu tiên đến đây, khung cảnh rất là náo nhiệt. Trương Hổ và Vương Lâm đã sớm ra khỏi nhà trọ, đi dạo xung quanh thành.
Bởi vì muốn bán nhân sâm, cùng Vương Lâm thương lượng một lát, sau đó một mình rời đi.
Vương Lâm tản bộ trong thành, nhìn ngắm hết quầy hàng này đến quầy hàng khác, cũng có một số pháp bảo làm hắn thèm muốn nhưng đối phương ra giá quá cao, trong túi Vương Lâm lại không có nhiều đành ngượng ngùng rời đi.
Đang đi tới, đột nhiên hắn dừng lại, phía trước có một quầy hàng của một
tu chân giả, mặt trước bày rất nhiều ngọc phù và phi kiếm, còn có một cuộn sách.
Trên quyển sách này viết mấy chữ: "Những nghiên cứu tâm đắc về trận pháp".
"Trận pháp?" Vương Lâm xoa xoa cằm, cầm quyển sách lên, thấy nó khá dày, tầm khoảng năm sáu mươi trang, trong chứa đầy chữ viết, chủ yếu là chữ nhỏ và còn có các đồ án giải thích.
"Mười khối trung phẩm linh thạch, không mua thì đừng có lộn xộn." Chủ nhân quầy hàng là một thânh niên tầm 30 tuổi, hắn nhướng mày, chậm rãi nói.
Toàn bộ tài sản của hắn bây h cũng chỉ có mười khối trung phẩm linh thạch, Vương Lâm trầm ngâm một lát, lật đi lật lại mấy lần, thấy đôi phương có chút không kiên nhẫn, lấy ra 10 khối trung phẩm linh thạch để
trên mặt đất, cầm lấy quyển trận pháp, xoay người rời đi.
Lại dao quanh các quầy hàng thêm một vòng, Vương Lâm gặp được khá nhiều tài liệu có mộc thuộc tính, nhưng đều có giá rất cao, ngoài ra còn có một khối thiết mộc có giá đắt vô cùng.
Một ngày nhanh chóng qua đị, màn đêm buông xuống, Vương Lâm trở lại nhà trọ, hắn đang định đi vào đột nhiên lông mày nhướng lên, vội dừng chân.
Bình thường nhà trọ đều rất đông đúc nhưng hôm nay lại yên lặng một cách lạ thường.
Vương Lâm vội buông thần thức ra, lập tức sắc mặt khẽ biến. Cả nhà trọ đã bị một cỗ thần bí hơi thở bao trùm, như là sương mù, ngăn cản thần thức của Vương Lâm.
Vương Lâm lập tức bạo lui, dẫn lực thuật bao lấy toàn thân; như tên rời cung, nháy mắt bay ra xa hơn mười thước.
"A, phản ứng rất nhanh!" Một thanh âm kinh ngạc thản nhiên vang lên, sau đó một người từ nhà trọ bước ra. Người này khoảng 25 26 tuổi, mắt tinh mày kiếm, y phục trắng như tuyết. Ở tay áo còn thêu một cành cây màu đen.
Hắn nhìn Vương Lâm đang nhanh chóng lùi ra xa, cười lạnh nói: "Đằng Giáp, hai người các ngươi chờ Trương Hổ trở về, phế tu vị của hắn rồi đưa đến đại lao. Ta sẽ bắt tên tiểu tử thông minh này trở về." Dứt lời, hai thân ảnh hư ảo bỗng nhiên xuất hiện trước mặt hắn, dần ngưng thật, hoá thành hai lão già. Một người trầm giọng nói: "Thiếu chủ, hai người này dù sao cũng đang ở trong Đằng gia Thành, làm như thế sẽ phá huỷ quy củ do lão thái gia lập nên, nếu lão thái gia hỏi tới…" Bạch y thanh niên nhướng mày, nhìn chằm chằm về hướng Vương Lâm đang bỏ chạy nói: "Nếu là thái gia gia hỏi, liền nói rằng Trương Hồ câu kết với ngoại nhân hại chết chính ân sư của mình. Ta làm sao có thể buông tha cho hai kẻ làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như thế cơ chứ?!" Nói xong, thân hình hắn nhanh chóng bay lên, vội theo phương hương Vương Lâm bỏ chạy đuổi theo.
Hai lão già thấy hắn ta rời khỏi liến hoá thành hai đạo hư anh, biến mất ngay tại chỗ.
Vương Lâm phát huy cực hạn tốc độ của bản thân, nhanh chóng bay đi. Nháy mắt, hắn đã gần ra ngoài Đằng Gia Thành. Khi sắp ra khỏi cổng thành thì đột nhiên xuât hiên mấy thân ảnh trên đầu tường, cao giọng quát: "Bên trong Đằng Gia Thành nghiêm cấm phi hành, đạo hữu xin dừng lại." Lúc này nguy cơ rình rập, Vương Lâm cũng bất chấp việc bại lộ linh khí tuyền thuỷ, tay phải vừa lật, xuất ra một hồ lô chứa linh khí tuyền thuỷ, uống lấy một hớp. Linh lực trong cơ thể lập tức gia tăng. Hắn hít một hơi thật sâu, thân thể ngay lập tức lao đi với tốc độ gấp đôi lúc trước.
Mấy đệ tử của Đằng Gia ngăn trở phía trước đều biến sắc, nhưng Vương Lâm vung tay lên, khuếch tán dẫn lực thuật. Mấy tên đệ tử phía trước đều bị hắn ném sang một bên.
Với khí thế như chẻ tre, Vương Lâm thoát ra ngoài thành. Bởi vì hành động lúc trước của hắn, có hơn một trăm đệ tử của Đằng gia đạp pháp bảo đuổi theo.
Vương Lâm cảm giác chua xót, đến bây giờ hắn đều thấy mơ hồ, không biết trong khách sạn đã xảy ra chuyện gì mà khi mình về nhà trọ đối phương đã đợi sẵn mình rồi. Nếu không phải hắn quyết định nhanh thì lúc này chắc đã lành ít dữ nhiều.
Về phần Trương Hổ, hiện tại Vương Lâm tự thân cũng khó thoát, không suy nghĩ quá nhiều, hy vọng hắn có thể phúc dày!
Ra khỏi Đằng Gia Thành, Vương Lâm theo hướng Nam phóng đi, phía sau rất nhiều đệ tử Đằng gia đuổi theo không rời. Đúng lúc đó, từ phía Đằng Gia Thành có một đạo cầu vồng quán không mà đến, có hơi thở siêu việt những Đằng Gia đệ tử đang đuổi theo, hương Vương Lâm bổ ra một kiếm.
Một đạo như thực chất phi kiếm được ngưng tụ mà ra, mang theo nồng nặc sát khí, từ không trung chém xuống. Nháy mắt, thiên địa biến sắc, vô số tử sắc lôi cầu ngưng tụ ở trong không trung, theo phi kiếm hạ xuống.
Da đầu Vương Lâm run lên. Tư Đồ Nam quát: "Đây là nguyên bảo, Vương Lâm, thu lại tâm thần, lão phu mang ngươi thuấn di. Liều mạng thôi!" Tinh thể màu lam từ ngực Vương Lâm cấp tốc khuếch tán, bao phủ lấy toàn thân. Lúc này cự kiếm chém xuống, mặt đất vang lên từng trận ầm ầm, xuất hiện rất nhiều vết rách. Theo sự xuất hiện tử sắc lôi cầu, trong phạm vi khoảng 100 thước hình thành một mảnh lôi quang sóng điện.
Ngay khi cự kiếm chém xuông, thân thể của Vương Lâm đã biến mất, xuất hiện ở 300 thước ngoại. Vừa xuất hiện trở lại, Vương Lâm lập tức hướng về phía trước bỏ chạy.
Thanh âm của Tư Đồ Nam có chút suy yếu, hắn tức giận mắng: "Tên tkhiểu tử khốn khiếp này tuổi còn trẻ mà không ngờ đã đạt tu vị Trúc cơ hậu kỳ. Nếu ngươi đã đạt đến trúc cơ kỳ, lão phu còn có thể mượn thân thể ngươi phát huy một ít đại pháp thuật, nhưng lấy tu vị ngưng khí kỳ của ngươi bây giờ, dù có lão phu hỗ trợ thì nhiều nhất ngươi cũng chỉ có thể phát huy tu vị truc cơ trung kỳ mà thôi. Đằng Lệ nhướng mày, nhưng lập tức giãn ra cười nói: "Tu vị dưới kết đan kỳ, có thể né tránh không tổn hao gì dưới kiếm của Đằng Lệ ta thì ngươi là kẻ đầu tiên. Nếu không phải đã đáp ứng Mặc sư huynh thì ta cũng không muốn giết ngươi đâu." Vương Lâm cũng không giám quay đầu nhìn lại, nhanh chóng chạy trốn. Lúc này đây linh lực tiêu hao quá lớn, đành xuất ra hồ lô, uống một ngụm lớn, tốc độ lại nhanh thêm vài lần. Hàn quang chợt loé trong ánh mắt của Đằng Lệ, âm trầm nói: "Để xem ngươi có thể thuấn di đến mấy lần?" Nói xong, tay phải hắn chỉ ra, không trung lại xuất hiện một hắc ám cự kiếm. Bóng kiếm múa trên không, tất cả những quả cầu lửa lập tức chuyển động, từng tiếng nổ vang lên, rồi bất ngờ chém xuống. Tư Đồ Nam không đợi cho Vương Lâm phân bua mắng vài câu, rồi mang theo Vương Lâm biến mất, sau đó xuất hiện ở một nơi rất xa. Đằng Lệ nhíu mày hét một tiếng lạnh lùng, tay phải chỉ vào phi kiếm, phi kiếm nhanh chóng quay đầu rồi rơi xuống chân hắn, hắn nhặt lên rồi lập tức đuổi theo. Như hai tia chớp lao đi trong không trung. Hơn một trăm đệ tử của Đằng Gia lập tức đuổi theo, nhưng cũng không thể nào đuổi theo được hai người ở phía trước, nên đành dừng lại bất lực nhìn hai người biến mất. Đằng Lệ càng đuổi theo, trong lòng càng kinh hãi, tuy tốc độ của Trúc Cơ đã nhanh vô cùng, nhưng mỗi lần chuẩn bị đuổi kịp người phía trước thì hắn lập tức thoát đi. Đối thủ càng như vậy, sát khí trong lòng Đằng Lệ càng nặng, dịch chuyển tức thời là chiêu thức độc của Nguyên Anh Kỳ, đối thủ Liên Trúc Cơ cho dù có thể dịch chuyển tức thời nhưng vẫn chưa đạt được cảnh giới cao nhất. Trong ý nghĩ của Đằng Lệ, đối thủ nhất định có pháp bảo gì đó. Nghĩ đến đây, hắn nghiến răng, trong đầu hắn nặng trĩu ý nghĩ giết người cướp pháp bảo. Hắn và Trần Trung đại đệ tử của Tức Mặc Lão Nhân là bạn tri kỷ, vài ngày trước hắn nhận được phi kiếm truyền âm của đối thủ, muốn hắn giúp đuổi giết hai người, trong đó một người tên là Trương Hổ, chính là đệ tử của Trần Trung. Tên Trương Hổ này liên thủ với người ngoài giết sư phụ, trong khi Ngũ sư đệ của hắn chết , Tức Mặc Lão Nhân lập tức cảm nhận được, nhưng Trương Hổ không biết, cơ thể của Ngũ Đệ ngoài trúng thuốc độc, còn có một bí kíp mà Tức Mặc Lão Nhân dùng để khống chế các đệ tử, chỉ cần thông qua bí kíp này Tức Mặc Lão Nhân có thể biết mọi chuyện rõ như trong lòng bàn tay. Trong cơn giận giữ, dùng bí kíp này lần ra hiện giờ đối thủ đang ở Đằng Gia thành, lập tức phái Trần Trung xuống núi đi bắt tên Trương Hổ. Chỗ của Trần Trung cách khá xa, thế là hắn dùng kiếm truyền thư cho Đằng Lệ , nhờ Đằng Lệ thay mình ngăn chặn việc này. Khi Đằng Lệ kiểm tra, phát hiện ra Trương Hổ quả nhiên đang ở Đằng Gia thành, tên đi cùng hắn chắc chắn là đồng bọn, thế là hắn liệu tính trước mọi việc. Hắn vốn chỉ muốn hỗ trợ một chút, nhưng bây giờ Đằng Lệ đã hạ quyết tâm, bất kể thế nào cũng phải giết bằng được Vương Lâm, đoạt lấy bảo bối giúp hắn dịch chuyển tức thời. Nghĩ đến đây, hắn tăng tốc đuổi theo. Vương Lâm uống một hớp linh khí, mặt hắn như lóe lên, há miệng phun ra một dải màu xanh, dải màu xanh vừa xuất ra xung quanh nồng nặc mùi tanh của máu. Ngay sau đó hắn phóng tia màu xanh ra phía sau. Vương Lâm vẫn không dừng lại, vẫn bay nhanh về phía trước. Đằng Lệ ở phía sau nhìn được rất rõ, hắn không để ý đến dải sáng màu xanh, cười nhạt, ngón tay trỏ phải vung lên, lập tức một quả cầu lửa xuất hiện lao thẳng về phía dải sáng màu xanh. Trong khoảnh khắc quả cầu lửa và dải sáng màu xanh chạm vào nhau, vang lên một tiếng nổ rất lớn. Đằng Lệ khinh miệt không thèm nhìn nữa, nhưng ngay lúc đó phía trước hắn mười mét bỗng lóe lên dải sáng màu xanh, lập tức đâm vào người hắn, quần áo của hắn rách tan không còn một mảnh, để lộ ra quần áo giáp bằng vàng ở bên trong. Dải sáng màu xanh vừa chạm vào bị bộ áo giáp chặn lại, liền bật ngược trở lại rồi tan biến mất. Vương Lâm khẽ kêu lên tiếc nuối, tay phải vung lên, thanh lục kiếm liền xuất hiện giữa hai ngón tay của hắn, đầu không thèm ngoảnh lại tiếp tục chạy. Đằng Lệ mồ hôi ra đầm đìa trên trán, những cảnh vừa rồi quá ư nguy hiểm, cho dù Trúc Cơ có tu luyện đến mấy, nhưng nếu như bị phi kiếm đâm phải, chắc chắn sẽ bị trọng thương, mà thanh phi kiếm này không phải tầm thường, bản thân mình mà bị kiếm đâm phải sẽ chết ngay tại chỗ. Đằng Lệ sờ lên bộ giáp trên người mà ông nội để lại cho hắn, hắn thấy thật may mắn, nhưng ý đồ truy sát Vương Lâm càng mạnh mẽ, ánh mắt hắn lạnh lùng, miệng lẩm bẩm: " ngoài bảo bối giúp dịch chuyển tức thời, còn có phi kiếm tuyệt diệu, thằng ranh này, tất cả những thứ trên người ngươi sẽ là của ta." Ba ngày sau, ở một nơi trên sa mạc, Vương Lâm mặt mũi đầy bụi cát, hắn ngửa cổ một hơi hết linh khí trong chiếc hồ lô, đau lòng lẩm bẩm: "linh khí thần kỳ đã không còn nhiều nữa, cứ như thế này, chẳng mấy chốc sẽ hết sạch, cần phải bổ xung nhanh chóng." " Tiểu tử, lão phu không đi được nữa, ba ngày qua đã dịch chuyển tức thời quá nhiều, Nguyên Anh ta bị tổn thương rất nhiều." Giọng nói của Tư Đồ Nam đã vô cùng suy yếu. Vương Lâm quay đầu lại nhìn xa xăm, trong mắt lộ ra sát khí, hắn lạnh lùng buông một câu: " hắn đã đuổi tới nơi rồi." Nói rồi, hắn vỗ vào túi bảo bối, một thanh Lục kiếm bỗng nhiên xuất hiện. Ánh sáng của Lục Kiếm hơi mờ, trên bề mặt có một số vết thương tích. Ba ngày qua, Vương Lâm nhiều lần rút kiếm ra, nhưng Đằng Lệ đã có sự cảnh giác, nên việc đánh lén càng thêm phần khó khăn, nhất là áo giáp hộ thân của hắn có lực cản vô cùng lớn, cho dù là Lục Kiếm sắc nhọn đến mấy cũng không thể đâm được vào người hắn. Sau khi lau phi kiếm, hắn nhìn xung quanh, bỗng nhiên phát hiện ở phía Tây có cánh rừng kéo dài bất tận, phía trên cánh rừng là một màn sương khói dày đặc, không thể nhìn rõ bên trong. Hắn có vẻ trầm ngâm, không nói một lời, liền chuyển hướng bay về phía Tây. Trong nháy mắt đã đến bìa ngoài của cánh rừng, hắn hạ mình xuống đất, đi thẳng vào trong rừng. Vương Lâm biết rõ, chất lỏng thần kỳ của mình đã dùng hết, khả năng dịch chuyển tức thời của Tư Đồ Nam hiển nhiên cũng không còn, nếu như tiếp tục bay trên không, sớm muộn cũng bị đối phương đuổi kịp. Chi bằng đi bộ trong rừng, cho dù không biết vì sao bên trên cánh rừng này lại dày đặc một màn sương khói, nhưng lúc trước hắn nhìn màn sương khói này phát hiện khi nhìn vào màn sương này giống như rơi vào vũng bùn, khả năng cử động nhỏ dần xuống còn vài chục mét. Vương Lâm vào rừng không lâu, một dải cầu vồng lao đến, bay lượn phía trên cánh rừng vài vòng sau đó từ từ hạ xuống đất, lộ ra Đằng Lệ với bộ giáp bằng vàng sáng chói. Lúc đó trên khuôn mặt của Đằng Lệ lộ ra vẻ mệt mỏi, ba ngày truy sát không ngừng nghỉ, nguyên khí bị tổn thương rất nhiều, nếu như trong túi của hắn không có linh dược thì có lẽ đã sớm bỏ quay về rồi. Nhưng bảo bối trong tay của đối phương, cứ dày vò tâm can hắn, làm hắn hận không thể lập tức đuổi theo giết chết Vương Lâm, cướp bảo bối của hắn, khi hắn bắt đầu truy sát Vương Lâm hắn cũng không tưởng tưởng được lại khó khăn như vậy, nhất là khi đối phương thi chuyển dịch chuyển tức thời, hắn mặc dù giật mình, nhưng hắn tự nhủ Liên Trúc Cơ vẫn chưa đến, bay lâu như vậy nhất định sẽ tổn hao nguyên khí, dựa vào sức lực lúc sau của Trúc Cơ, bây giờ có thể dễ dàng giết được Vương Lâm. Thế nên mặc dù liên tục đuổi theo, nhưng Đằng Lệ không hề vội vàng, bình tĩnh đợi đến khi nguyên khí và sức lực của đối phương hao tổn sẽ chỉ cần một nhát kiếm giết chết Vương Lâm. Nhưng ngày thứ hai khi đuổi giết Vương Lâm hắn đã phải từ bỏ hoàn toàn suy nghĩ này, tốc độ của đối phương không những không hề giảm đi, mà càng ngày càng nhanh, điều này làm hắn không thể nào giải thích được, cùng với sự quan sát của mình, hắn cảm thấy kinh ngạc. Hắn nhiều lần nhìn thấy Vương Lâm cầm ra một cái hồ lô, mổi lần uống hết chất lỏng trong hồ lô, tốc độ lại nhanh hơn rất nhiều. Ý nghĩ phải giết chết Vương Lâm càng lớn hơn. Đằng Lệ đứng ở phía ngoài cánh rừng, mắt không ngừng quan sát, trong đầu có chút do dự, hắn nghĩ thầm trong lòng: "cánh rừng hoang dã này thật thần bí, quanh năm bị sương mù bao phủ, ông nội hắn đã từng dặn không nên đi vào khu rừng này, bây giờ có nên truy đuổi theo nữa hay không đây…." Trầm ngâm một lát, Đằng Lệ nghiến răng, những bảo bối trong tay của Vương Lâm làm hắn quyết tâm hơn, không nói không rằng xông thẳng vào trong rừng. Trong rừng này, cây cổ thụ chen nhau mọc, trên mặt đất mọc đầy những đám cỏ cao hơn nửa thước, rất nhiều rắn rết độc bò lổm ngổm, chỗ nào cũng có thể nhìn thấy cây cổ thụ ngàn năm tuổi, rất nhiều loài hoa cỏ lạ, thỉnh thoảng lại nhìn thấy những mãnh thú đang đấu với nhau, không những vậy, mùi hôi thối từ xác lá cây, xác động vật bốc lên nồng nặc đến mức có thể giết chết người. Nơi đây quanh năm bị sương mù bao phủ, nhiều cây cổ thụ cũng nhiều mãnh thú có thể so sánh với mãnh thú ở chỗ của Nguyên Anh Kỳ, có thể nói nguy hiểm lúc nào cũng rình rập, chỉ cần không cẩn thận một chút thôi là mất mạng. Vương Lâm nhìn xung quanh, thân thủ hắn bay nhanh trong rừng, đột nhiên Tư Dồ Nam vội vàng gọi: "dừng lại, mau dừng lại!" Vương Lâm ngay lập tức dừng lại. Tư Đồ Nam thở gấp nói: "nơi đây là nơi quỷ quái nào vậy? Tại sao lại có dây mây màu xanh tồn tại, lạo này nhỏ thì có thể phá nát cây cỏ, đã từng có rất nhiều nước vì nó mà bị diệt vong." "Dây mây màu xanh", Vương Lâm ngây người. Trước mặt ngươi có một dây mây, trên dây mây có một đường màu xanh…à không, đây không phải là dây mây màu xanh, kỳ lạ….Vương Lâm, đây là mầm dây mây màu xanh, uy lực của nó có thể không lớn như lời đồn đại, nhưng ngươi tốt nhất tránh nó ra, dây mây xanh trưởng thành chính là cơn ác mộng của những người tu luyện, loại cây này rất khát máu, mối làn nuốt một người đang tu luyện thì sẽ tiến hóa, mà theo như truyền thuyết tiến hóa đến mức cao nhất chính là dây mây xanh này, cho dù là lúc còn mới biến đổi thì cao thủ cũng không thể nào địch lại. Không những vậy loài cây này còn rất nhạy cảm với pháp thuật, nhất định không được dùng pháp thuật để tấn công nó" Tư Đồ Nam như ngưng lại.