Sau ba lần thuấn di, màu sắc của thanh phi kiếm đã trở thành xanh nhạt, vô luận quang mang tỏa ra từ nó hay tiếng kêu do nó phát ra cũng rõ ràng có thể nhìn ra nó đang ở trạng thái cực kỳ suy yếu.
Không qua bao lâu, phi kiếm không thể tiếp tục ti hành thuấn di, nó bị hai đạo quang mang bức lui lại phía sau. Vương Lâm chăm chú nhìn thanh phi kiếm, một lần nữa há miệng phun ra một ngụm linh khí, phi kiếm do đã suy yếu nên không có khả năng tránh khỏi bị linh khí bao phủ lấy. Hai đạo kim quang giống như hai con giao lòng xoay quanh ở bên ngoài linh khí, một khi nó phát hiện phi kiếm muốn thoát ra ngoài là lập tức áp sát lại gần, uy hiếp cho phi kiếm không thể thoát ly.
Theo thời gian, phi kiếm tuy giãy dụa không có tác dụng nhưng nó cũng không có ý định ngừng lại, mà ngược lại càng ngày càng kịch liệt. Linh khí bao quanh nó chậm rãi tiêu tán, Vương Lâm cắn răng một lần nữa phun ra linh khí, tay bắt quyết, tiếp tục quá trình tế luyện.
Thời gian một đêm lặng lẽ trôi qua, phi kiếm rôt cuộc cũng có dấu hiệu an tĩnh, lúc này sắc mặt Vương Lâm đã tái nhợt đi. Thời gian một đêm hắn đã không ngừng thổ ra mười đạo linh khí.
Mặc dù với tu vi của hắn đã là Ngưng Khí kỳ tầng thứ mười lăm thì rất khó có thể duy trì, nhưng bản thân còn có chất lỏng linh khí trợ giúp, có thể khiến cho tinh thần và thể xác có thể miễn cưỡng duy trì.
Ánh sáng ban mai rực rỡ từ cửa sổ truyền vào, Vương Lâm vẫn đang tiếp tục tế luyện, phi kiếm lúc này không tiếp tục giãy dụa nữa, nó lơ lửng ở giữa không trung, một tia linh khí mang theo thần thức của Vương Lâm chậm rãi tiến vào trong thanh phi kiếm.
Đúng lúc này, đột nhiên thần sắc Vương Lâm hơi thay đổi, không mất bao nhiêu thời gian ngoài cửa truyền tới thanh âm đập cửa.
- Vương Lâm. Ngươi có muốn cùng ta đi tới khí cụ điếm của Đằng Gia thành không?
Vương Lâm hít một hơi thật sâu, cao giọng nói:
- Trương Hổ, ta luyện công đã tới giai đoạn mấu chốt, mình ngươi đi đi.
Trương Hổ đứng ở bên ngoài phòng hơi ngẩn người ra, hắn trầm ngâm một chút, không nói lời nào mà khoanh chân ngồi xuống bên ngoài phòng Vương Lâm.