Liễu Tam quay đầu lại phía sau, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Ngươi quả nhiên là gian tế.
Sắc mặt Dương Sâm lộ ra vẻ phẫn nộ, nhìn chằm chằm Vương Lâm, nắm chặt tay. Về phần hán tử mặt đen thì thu hồi lại ánh mắt của mình, hắn vừa rồi đã nhìn ra thủ đoạn cầm lấy hộp gấm của Vương Lâm. Nó không giống như hành động của con người.
Trung niên thư sinh ngẩn người ra, đưa ánh mắt phức tạp nhìn Vương Lâm, thở dài một tiếng.
- Lớn mật! - Tống Hành biến sắc, hắn quát to một tiếng. Ngay sau đó thân thể nhảy lên, tay phải hóa thành trảo chộp về phía đầu của Vương Lâm.
Cử động của Tống Hành nhất thời làm cho đám người Liễu Tam không hiểu vì sao. Liễu Tam do dự một chút, vẫn không ngăn trở, về phần đám người Dương Sâm thì lui lại phía sau vài bước, làm lộ ra thân ảnh của Vương Lâm.
Ánh mắt Vương Lâm cũng không hề chú ý tới hành động của đối phương, hắn mở hộp gầm ra nhìn, chỉ thấy bên trong là một cây nhân sâm nhỏ con. Cây nhân sâm này tuy nhỏ bé, nhưng những sợi râu xung quanh của nó thì tinh mịnh dị thường, trên thân cây bị một tấm giấy vàng dán lên, nó che đi linh khí của cây nhân sâm.
Lúc này Tống Hành đã tới gần, hắn cười âm hiểm muốn vặn gẫy cổ Vương Lâm, đột nhiên thân thể hắn run lên, phảng phất như bị một bàn tay vô hình túm được. Thân thể bị vứt về phía sau, nằm xõng xoài trên mặt đất một hồi lâu vẫn không thể dứng dậy.
Một màn quỷ dị trước mắt làm cho mọi người đều ngây người ra, Vương Lâm khẽ tách những tua của nhân sâm ra, nhìn kỹ một lúc mới thở dài nói:
- Nhìn thấy lão bằng hữu, sao còn không ra gặp mặt?
Một trận tiếng vang sàn sạt vang lên, từ trên cây cổ thụ cách đó không xa, người thanh niên lạnh lùng chậm rãi xuất hiện, thân thể hắn giống như có một cỗ khí lưu vô hình đỡ lấy, đám hắc y nhân trên đường đi tới đều bị đẩy ra xa. Trừ những thứ đó thì ba hỏa cầu bay trên không trung cũng quay trở lại bên người thanh niên.
Hắc y nhan vừa thấy thanh niên này đều cung kính nói: