Đám người Liễu Tam ngẩn người ra, bọn họ từ trước tới nay chưa từng thấy vẻ mặt của trung niên thư sinh giống như thế này. Ánh mắt Liễu Tam chớp động, chà xát hai bàn tay vào nhau, hướng về vị trí của Vương Lâm bước tới, trầm giọng nói:
- Tiên sinh, tiểu huynh đệ hắn làm sao vậy? Có phải bị chúng ta liên lụy tới nên cũng chịu huyết quang tai ương?
Thần sắc Vương Lâm vẫn như thường, hắn lạnh nhạt liếc mắt nhìn trung niên thư sinh một cái, không nói gì, một bên tai được Ti Đồ Nam truyền âm tới không nhanh không chậm.
- Tiểu oa nhi này có chút ý tứ, thuật xem tướng cũng có chút thủ đoạn, nhưng đấy là đối với người bình thường thôi. Còn đối với những người tu tiên chúng ta thì đúng là mua búa trước cửa Lỗ Ban, lão phu đem cảnh giết người diệt mônt rước kia truyền vào trong trí nhớ hắn một lần. Hắc hắc, cũng nên làm cho hắn không tiệu thụ được một chút.
Chỉ trong chốc lát trung niên thư sinh lập tức xuất hạt mồ hôi đầm đìa, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm không còn bình thản như lúc đầu nữa. Lúc này đã lộ ra vẻ kính sợ, hắn nghe được lời Liễu Tam nói vội vàng khoát tay:
- Tiểu.huynh đệ này không có quan hệ, tiểu huynh đệ ngày sau tiền đồ vô lượng. Vương mỗ đối với thuật xem tướng không tinh thông, không thể nhìn thấu.không thể nhìn thấu.
Nói xong, hắn cuống quít chắp tay thi lễ, vẻ mặt vô cùng đau khổ.
Mới rồi hắn chứng kiến một màn khiến cho tâm thần rung động, quả thực là giống như địa ngục tu la vậy, toàn một biển máu, hơn nữa tất cả mọi người đều như không phải là người, bay lên trời, chui xuống đất không gì không làm được. Trung niên thư sinh từ nhỏ học tập thuật xem tướng gia truyền, kiến thức rộng rãi biết rõ trên đời có tiên nhân tồn tại, rất nhiều chuyện một khi dính vào là gặp họa sát thân.
Liễu Tam cau mày, đang muốn nói tiếp thì đột nhiên từ xa truyền tới tiếng hét thảm, một chiếc đầu người từ trên không trung vẽ thành một đường cong rơi xuống đất ngay trước đống lửa.