Ba ngày sau, toàn thân Vương Lâm ướt đẫm mồ hôi, ánh mắt thần thờ đi ra khỏi động. Phía sau hắn, Chu Bằng ngơ ngác đi theo.
- Chu Bằng! Ngươi trở lại Huyền Đạo tông, theo những lời ta nói mà làm.
Nhớ ầm thầm giết tất cả những người bất lợi đối với ta, và bảo vệ cha mẹ ta thật tốt. - Thanh âm Vương Lâm lạnh lẽo, ẩn chứa một chút tanh máu.
Chu Bằng cũng kính gật đầu. Thân thể hắn vột lên, phi về hướng Hằng Nhạc phong.
Vương Lâm nhìn theo bóng lưng Chu Bằng, một lúc sau, chợt nói:
- Tư Đồ tiền bối! Thực ra Khôi Lỗi thuật không cần bước đầu tiên phải không?
Tư Đồ Nam ngẩn người vội nói:
- Ai nói không cần? Nếu không có bước đầu tiền thì làm sao có thể tiến hành bước thứ hai?
Sau khi, Vương Lâm tự mình động thủ chế tạo khôi lỗi, cảm giác được có chút gì đó không bình thường. Tuy nhiên, hắn cũng chẳng nói nhiều mà hỏi:
- Phác Nam Tử có thể phát hiện ra sự khác thường của Chu Băng hay không?
Tư Đồ Nam do dự một chút, nói:
- Theo lý mà nói thì khi ngươi chế tạo Khôi Lỗi lại có thêm một chút tinh hoa Nguyên Anh của ta. Mặc dù không nhiều lắm, nhưng nếu cao thủ Nguyên Anh kỳ không quan sát cẩn thận thì cũng khó mà phát hiện được. Mà Phác Nam tử bế quan nhiều năm có thể biết được cũng không nhiều lắm.
Vương Lâm trầm ngâm một chút, thân thể thoáng động hóa thành một đạo cầu vồng, trong nháy mắt đã biến mất. Không mất bao nhiêu thời gian, đã xuất hiện ở sơn thôn. Hắn đi thẳng về nhà của mình.
Chưa tới cửa, Vương Lâm liền nghe thấy thanh âm quen thuộc vọng ra.
- Tên ranh con. Thợ mộc như ngươi đúng là phí phạm. Ngươi nhìn mà xem đã làm ra cái gì thế này? Đúng là.không bằng được một nửa tiểu tử nhà ta.
- Sư phụ! Thiết Trụ ca là tiên nhân, làm sao con có thể so được. Có thể bằng được một nửa là đã thỏa mãn lắm rồi.