Tư Đồ Nam lẩm bẩm vài câu. Lão biết Vương Lâm đang sốt ruột vì vậy nói luôn:
- Tinh hoa Nguyên anh của ta còn lại một chút, nhưng chỉ có thể giúp ngươi thuấn di được một lần. Nếu để cho tinh hoa của lão phu lãng phí nhiều quá, chỉ sợ ngươi chưa đạt tới Anh Biến kỳ đã tiêu biến mất rồi.
Tư Đồ Nam nói xong, Vương Lâm liền cảm thấy một luồng hơi lạnh từ viên nghịch châu dâng lên, chui vào trong cơ thể.
Sau khi vào trong, nó liền lưu chuyển toàn thân, nơi nó đi qua tất cả lập tức bị đóng băng, khiến cho trong nháy mắt Vương Lâm đã bị biến thành một bức tượng. Mặt hắn phủ đầy một làn sương lạnh, khiến cho Dẫn Lực thuật trở nên hỗn loạn.
Chu Bằng vẫn luôn chú ý tới Vương Lâm, nhất thời thấy đối phương dừng lại, khiến cho hắn có chút do dự. Mặc dù phát hiện thấy đối phương có vấn đề nhưng cũng không dám trở lại quan sát, mà còn tăng tốc độ lên nữa.
Ngay khi toàn cơ thể Vương Lâm bị đóng băng toàn bộ, Tư Đồ Nam quát khẽ, nói:
- Tập trung tinh thần. Ta thuấn di đấy.
Nháy mắt, một vòng tròn màu đen chợt xuất hiện, lượn một vòng quanh thân thể Vương Lâm. Tiếp theo đó, nó chợt thu nhỏ lại một cái, thân hình Vương Lâm chợt biến mất không còn thấy bóng dáng.
Thần thức của Chu Bằng vẫn tập trung quan sát Vương Lâm, chợt phát hiện hắn hoàn toàn biến mất. Chưa để cho gã kịp định thần, trước mặt hắn khoảng năm thước, không gian có chút thay đổi, chợt xuất hiện một điểm sáng màu đen. Điểm sáng đó càng lúc càng to, sau đó hóa thành vô số tia sáng khuếch tán ra chung quanh.
Cùng lúc đó, thân thể Vương Lâm chợt xuất hiện. Tầng băng bao phủ quanh người hắn trong nháy mắt biến mất, một thanh âm lạnh lùng từ miệng Vương
Lâm phát ả.
- Ngươi chạy đâu cho thoát.