-Phá cho ta! Phá! Phá!
Khuôn mặt Phác Nam Tử trở nên dữ tợn, bàn tay vung lên điên cuồng, cự phong không ngừng nện xuống. Những tiếng nổ ầm ầm truyền khắp chân trời.
Toàn bộ dân chúng ở những thôn làng, thị trấn, thành thị xung quanh đều đóng chặt cửa, không dám ra khỏi nhà. Những kẻ hơi to gan thì hé mở cửa sổ nhìn ra, chỉ thấy một ngọn núi khổng lồ bay lơ lửng giữa không trung, không ngừng nện xuống.
Lại một khối bạch ngọc vỡ vụn, thêm một trúc cơ kỳ trưởng lão phun ra một ngụm máu tươi, đổ ập xuống.
Phác Nam Tử xuất ra một cái hồng sắc hồ lô, trong miệng thì thào mấy từ, hai tay không ngừng kết ấn. Hồ lô khẽ rung lên, bắn ra một đạo chất lỏng màu đỏ sậm. Lập tức một đoàn hoả quang bao vây lấy ngọn cự phong.
"Phá!" Phác Nam Tử quát lên một tiếng, ngọn cự hoả phong lại nện xuống.
Ầm một tiếng, những vết nứt xuất hiện trên quang mạc, lan nhanh ra bốn phía.
Lại có thêm 2 khối bạch ngọc vỡ tan, hai người trưởng lão khác ngã xuống.
Lúc này, trong 8 khối bạch ngọc chỉ còn lại 4 mà thôi. Ngoài hai vị Kết đan kỳ Tổ sư thì hai Trúc cơ kỳ trưởng lão còn lại khuôn mặt đã như tro tàn, mồ hôi túa ra như mưa, thân thể không ngừng run rẩy, đã tới mức chịu đựng cực hạn.
Lúc này đây, Hoàng Long chân nhân đã đem tất cả bổn môn đệ tử gọi đến, trên mặt ai cũng hiện lên nét kinh hoàng. Vương Hạo cũng ở trong số đó, sắc mặt tuy vẫn còn tái nhợt nhưng so với trước đây đã tốt hơn nhiều lắm. Thấy Vương Lâm, hắn bước lại đứng bên cạnh, ngơ ngác nhìn cảnh tượng giữa không trung, không thốt lên được câu nào.
Phác Nam tử ở trên bầu trời sắc mặt càng trở nên âm trầm, độ ương ngạnh của vô hình hoá hư đại trận đã vượt qua tưởng tượng của hắn. Trong lòng hắn hiểu rõ, uy lực của đại trận này không chỉ có như vậy. Chỉ khi do Nguyên anh kỳ tu sỹ điều khiển thì mới có thể phát huy cao nhất uy lực của nó.