Vương Lâm cầm lấy phích lịch đạn, nhìn đối phương một cái, nói:
-Lý Sơn sư huynh, không làm phiền huynh tiếp tục buôn bán, Vương mỗ cáo từ!
Lý Sơn vội vàng gật đầu, vẻ mặt ôn hòa, nói:
-Sư đệ, khi ngươi sử dụng phích lịch đạn, nhất định phải cẩn thận một chút. Huynh vừa rồi đã nói, cách ném có vấn đề, cho nên cũng không dám cam đoan mỗi lần đều thành công. Đừng đến lúc không thành công, nói sư huynh ta lừa ngươi nhé!
Nói xong, hắn lại tiếp tục quay qua những người khác mà hét lên.
-Các vị sư huynh, ta đây còn có vài cái bảo bối, là tín vật của Hợp Hoan Tông. Ai có cái này, thì có thể đến Hợp Hoan Tông tìm được một người đẹp để song tu. Thứ này, ta phải dốc sức mới có được vào tay. Lần này cắn răng bỏ những thứ yêu thích, các sư huynh phái Hằng Nhạc, cần phải nắm lấy cơ hội lần này a!
Vương Lâm cười khẽ, xoay người đi về phía Dược Viên Tử, sau một lúc thì về đến nơi ở. Thần thức của hắn đảo qua, phát hiện Tôn Đại Trụ không có ở đây, vì vậy bèn khoanh chân ngồi ở trong phòng mình, lấy ba cái phích lịch đạn ra, cẩn thận xem xét.
Sau một lúc lâu, vẻ mặt Vương Lâm lộ ra cảm giác hứng thú, phích lịch đạn này ở dưới thần thức của hắn, giống như trong suốt vậy, không có bất kì một cái bí mật nào đáng nói.
Nói trắng ra là, ở bên trong có lưu lại một đạo thần thức của Lý Sơn.
Hắn có thể dựa vào điểm này, mà kiểm soát việc nổ hay không.
Vương Lâm trước nay cũng không biết, thì ra thần thức có thể sử dụng như thế này. Sau một lúc cẩn thận mô phỏng, hắn dễ dàng đem thần thức của mình bao phủ trên phích lịch đạn.
Hắn vẫn chưa bóc thần thức của đối phương ra, mà bao nó vào bên trong. Nếu hắn muốn, thì bất cứ lúc nào cũng có thể lấy ra được.
Sử dụng thần thức ở trên phích lịch đạn này, gợi ý cho Vương Lâm rất nhiều. Hắn suy nghĩ một chút, lấy ra Thạch Châu thần bí.
-Thần thức nếu có thể sử dụng như vậy, vậy thì có thể ngưng tụ ở trên hạt châu này không?