Vương Lâm hơi trầm mặc, hỏi:
-Đệ đã có dự định gì chưa? Có cần ta giúp đỡ không.
Vương Hạo thở dài, nói:
-Huynh mới ở tầng thứ ba Ngưng Khí Kỳ, không giúp được đệ đâu. Lữ Vân Kiệt đã đến tầng thứ sáu Ngưng Khí Kỳ rồi, lại có sở trường luyện đan, rất được chưởng môn yêu thích. Đệ đã không còn hy vọng nữa. Vương Lâm, phái Hằng Nhạc mấy năm nay, đệ và huynh là anh em tốt, huynh là anh của đệ, đệ xin huynh một việc, sau này nếu tu vi của huynh lên cao, thì giết Lữ Vân Kiệt, báo thù cho đệ!
Nói xong, Vương Hạo nắm chặt lấy bàn tay.
Vương Lâm nhìn hắn, mạnh mẽ gật đầu.
Vương Hạo cười thảm một tiếng, nói:
- Thiết Trụ huynh, huynh tìm đệ có chuyện gì vậy? Nhân lúc bây giờ đệ vẫn còn sống, hunh có yêu cầu gì thì cứ nói ra, cướp linh đan, chỗ đệ còn nhiều mà, huynh muốn lấy sao?
Vương Lâm nhìn hắn một cái thật sâu, đem phương pháp luyện chế linh đan chôn ở trong lòng, lắc đầu. Hắn cố tình muốn giúp Vương Hạo, nhưng đối phương là tam sư huynh tầng thứ sáu Ngưng Khí Kỳ, Hắn biết thực lực của mình, thực sự cũng không có nắm chắc.
Tuy thần thức của hắn có chút khác thường, thuật dẫn lực lại được luyện tập trong Mộng Cảnh hơn hai mươi năm, nhưng hắn chưa từng cùng một người đồng đạo nào tỷ thí. Đối với sức mạnh của mình, Vương Lâm không dám khẳng định bừa bãi.
Vương Hạo thấy Vương Lâm không nói lời nào, cay đắng mà vỗ vỗ lên quần áo, nói:
-Thiết Trụ huynh, huynh có bản lĩnh hơn so với đệ, nhớ lại năm đó chúng ta kiểm tra ở dưới chân núi, đôi khi cảm thấy giống như một giấc mộng, thời gian quả là trôi qua rất nhanh… Than thở một tiếng, vẻ mặt của Vương Hạo sa sút mà quay người rời đi. Hình bóng từ từ biến mất trong mắt của Vương Lâm.
-Cá lớn nuốt cá bé, tất cả đều dựa vào thực lực. Đây, chính là Tu Chân Giới sao… Vương Lâm trong khoảnh khắc này, trong lòng đã hiểu, đứng ngơ ngẩn tại chỗ mà nhìn lên trời.