Con rết này dài chừng trăm mét, độc tố của nó sợ là đã đạt đến mức kinh khủng. Đối với loài rết này Vương Lâm cũng không xa lạ gì. Những đứa nhỏ trong sơn thôn thường lật những tảng đá to lên rồi bắt những con rết nhỏ để chơi đùa, hoặc chuyên bắt về cho gia cầm ăn.
Đôi khi không cẩn thận bị rết cắn, làm chỗ đó sưng đỏ lên. Nhưng chỉ cần dùng ít nước rửa qua, nhiều lắm chỉ phải nằm nhà vài bữa là sẽ ổn cả, cũng không có gì nguy hiểm đến tính mạng.
Thậm chí có giai đoạn hắn chuyên đi bắt rết độc. Thầy lang trong thôn nói rằng những loài rết độc này nếu biết cách sử dụng thì có thể chữa được một số bệnh nữa. Phụ thân của hắn năm đó túng thiếu, không có tiền mua gỗ để sửa nhà, từng tự mình lên núi chặt gỗ. Nhưng do trên núi hàn khí rất nặng, phụ thân hắn trong lúc không cẩn thận đã bị phong hàn nhập thể, suýt nữa mất đi cả tính mạng.
Khi ấy thầy lang đưa ra một đơn thuốc, trong đó cần có một loại rết độc.
Sau đó, tuy bệnh tình đã tốt lên nhiều nhưng bệnh căn vẫn không thể khỏi hẳn, mỗi khi thời tiết chuyển mưa lạnh thì toàn thân đau nhức khó chịu.
Thầy lang bảo nếu có rết độc có thể giúp phụ thân hắn giảm bớt bệnh tình. Do đó Vương Lâm đã bắt về không ít rết độc cho Phụ thân mình chữa bệnh.
Cho đến hôm nay, ký ức của Vương Lâm về chuyện cũ năm đó vẫn còn ghi nhớ trong lòng.
Nhìn con rết dài đến cả trăm mét này, Vương Lâm xoa xoa cằm thầm nghĩ, chất độc của con rết nhỏ đã có thể chữa bệnh thì con rết khổng lồ này tất nhiên sẽ có hiệu quả tốt hơn rất nhiều. Biết đâu nó còn có thể chữa khỏi hẳn bệnh căn cho Phụ thân mình.
Nhưng con rết này thực sự quá lớn, so với nó, Vương Lâm quả thật quá nhỏ bé. Hắn còn lo rằng mình không những không thể lấy được chất độc của nó lại còn bị nó làm cho trọng thương nữa.
Bỗng nhiên Vương Lâm nhớ đến quê mình có một phương thuốc cổ truyền, hình như là được các thế hệ tiền bối truyền xuống. Đó là dùng một ít thảo dược tao lên thành viên, cho con rết ăn, nó sẽ phun ra độc tố.