----------------------- Mấy ngày tiếp theo Vương Lâm đều bận bịu tìm cách dự trữ tuyết thủy.
Nếu không phải lo lắng linh khí bốn phía thì hắn đã sớm vác vại ra để
đựng rồi. Hiện tại chỉ dùng hồ lồ, cũng may mà hồ lô có rất nhiều, trong mấy ngày đã chứa đầy mấy trăm cái hồ lồ. Hắn tính chỗ hồ lô chứa đầy tuyết thủy này chắc là đủ cho mình dùng trong mộng cảnh một thời gian dài.
Sau khi lấp đầy những cái hồ lô này, Vương Lâm bắt đầu ngồi tu luyện.
Tuy nói hiệu quả của tuyền thủy hơi giảm sút nhưng cũng không phải mất đi toàn bộ hiệu quả, vẫn có thể sử dụng được.
Trong nháy mắt mười ngày đã trôi qua. Trong mười ngày này, Vương Lâm đã uống hết tuyền thủy. Cũng may mà tuyền thủy này vừa uống vào cơ thể là lập tức phân giải ra, biến thành linh khí. Nếu không thì bụng hắn chẳng thể chứa nhiều chất lỏng như vậy được.
Khi tu luyện đến Ngưng Khí kỳ tầng hai, nhu cầu linh khí sẽ hơn tần thứ nhất đến mấy lần. Cho đến hiện tại, trên thực tế Vương Lâm đã ở trong không gian mộng cảnh tu luyện hơn chín tháng.
Nếu là tầng thứ nhất, chín tháng tu luyện không ngừng nghỉ, lại có linh khí sung túc cung ứng thì thể nào cũng sẽ có chút thành tựu. Nhưng hiện tại, tuy hắn cảm giác linh khí trong có thể nhiều lên không ít nhưng vẫn chưa làm hắn hài lòng.
Hôm nay là ngày hắn ước định với Vương Hạo. Vương Lâm không tiến vào mộng cảnh tu luyện nữa là yên lặng chờ đối phương đến. Giữa đêm, bên
ngoài trời lại nổi bão tuyết, thân ảnh Vương Hạo xuất hiên trong thần thức Vương Lâm.
Không lâu sau, Vương Hạo đẩy cửa bước vội vào trong, nóng nảy nói: "Chủ nhân luyện đan làm ta không tới ngay được. Ta vất vả lắm mới ra được. Đi mau, giao dịch hội chắc bắt đầu rồi."
Nói xong hắn liền vội vã bước ra ngoài. Vương Lâm nghe vậy cũng lập tức đuổi theo.
Hai người bước đi trên mặt tuyết đóng dày cộp trên đất. Từ trong môn phái đi không bao lâu sau đã đến cửa, sau đó men theo con đường nhỏ đi sâu vào trong núi.