Thần sắc Vương Lâm không thay đổi hỏi."Cần bao nhiêu?"
Vương Hạo hơi do dự một chút rồi nói: "Ít nhất cũng cần 200 tấm!"
"Sao nhiều vậy? Ngươi muốn dùng làm gì?" Vương Lâm ngẩn ra. 200 tấm thật ra thì hắn cũng có thể lấy ra. Mấy tháng nay, hắn nhận hối lộ cũng gần 500 cái rồi.
Vương Hạo thở dài, cười khổ: "Thiết Trụ ca, còn có hai tháng nữa là tới cuộc so tài của đệ tử môn nội cuối năm. Tuy nói ta có tư cách tham gia nhưng cũng không có khả năng đoạt được danh hạng gì. Chỉ là ta không cam lòng. Cái tên Vương Trác kia đã luyện đến đỉnh phong Ngưng Khí kỳ. Hơn nữa ta còn nghe nói gần đây hắn còn chạm đến tầng thứ hai rồi."
"Sao hắn có thể luyện nhanh như vậy?" Vương Lâm nhìn Vương Trác một hồi lâu rồi mới có chút kinh ngạc thầm nghĩ, thiên tư quả nhiên quan trọng!
Vương Hạo lộ vẻ tức giận nói: "Còn không phải do hắn có một sư phụ tốt sao. Sư phụ hắn không tiếc bỏ vốn lớn, xin chủ nhân chúng ta một lô Tạo Hóa Đan. Cái thứ này ở trong môn phái cũng là dược vật cực kỳ trân quý. Hắn ăn được thứ đó thì tất nhiên là tốc độ tu luyện nhanh rồi."
Vương Lâm gật đầu, nghi hoặc nói: "Cái này và chuyện ngươi mượn tiên phù thì có liên quan gì?"
"Đương nhiên là có liên quan. Ngươi không hay tiếp xúc bên ngoài nên không biết. Hàng năm, trước khi diễn ra cuộc so tài cuối năm của đệ tử môn nội thì đệ tử môn nội đều ngầm mở một giao dịch hội nhỏ. Đến lúc đó mọi người đều sẽ xuất bảo bối của mình ra, trao đổi lẫn nhau, chuẩn bị cho cuộc tỷ thí. Ta nghe lão nhân đã tham gia giao dịch hội mấy trước nói, trong giao dịch hội cái gì cũng có, phi kiếm, pháp bảo, đan dược.v.v...." Vương Hạo thấp giọng nói, nhưng hai mắt lại sáng lên.
Vương Lâm nghe đến đó thì trong lòng chấn động dữ dội. Đôi với phi kiếm, pháp bảo thì hắn chưa dám mơ tưởng, nhưng khẩu quyết Ngưng Khí thì hắn lại đang rất cần. Hắn trầm ngâm một chút rồi nói: " Đệ tử môn nội nhiều như vậy, làm sao có thể tin được người ta có thật lòng giao dịch hay không?"