- Chẳng lẽ bọn họ còn muốn ta làm thêm một chút nữa? - Vương Lâm rời khỏi chỗ tạp vụ, chuẩn bị đi ra ngoài. Hắn muốn xem xem, cực hạn của đám sư bá tới đâu.
Nói ra thì lúc này trong lòng đám đệ tử ký danh, Vương Lâm không chỉ là một kẻ phế vật, vô sỉ mà còn được mọi người gọi với một cái tên Hắc Tâm vương. So với danh hiệu Hoàng Thử lang của tên họ Lưu thì cái tên này còn cao hơn một bậc.
Vương Lâm đã tu luyện trong Mộng Cảnh không gian được khoảng một năm. Linh khí trong cơ thể lúc này đã nhiều hơn trước mấy lần.
Tầng thứ nhất Ngưng Khí kỳ của hắn đã đạt tới cực hạn, cho dù có thổ nạp thế nào đi chăng nữa thì nó cũng không tăng thêm được. Vì vậy hắn lại bắt đầu thử dùng khẩu quyết mở ra tầng thứ hai.
Thất bại liên tục mấy lần, nhưng trời cao cũng không phụ lòng người,
cuối cùng hắn cũng thành công đột phá Ngưng Khí kỳ tầng thứ nhất, tiền vào tầng thứ hai.
Bao nhiêu lỗ chân lông trên cơ thể đều xuất hiện một lớp chân bẩn màu đen. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Vương Lâm nhìn mình trong nước, chỉ thấy hai mắt sáng người còn thân hình vẫn chẳng khác trước nhiều lắm.
Hắn sờ sờ cằm, trong lòng thầm nghĩ:
- Bây giờ mới chỉ có khẩu quyết tầng thứ ba của Ngưng Khí kỳ. Nếu bây giờ mà đi tìm Tôn Đại Trụ cho biết, mình đã đạt tới tầng thứ hai của Ngưng Khí kỳ chắc chắn hắn sẽ hỏi nguyên nhân. Đến lúc đó, chắc chắn mình sẽ gặp rất nhiều phiền phức.
Suy nghĩ một lúc, hắn cũng không biết làm thế nào.
Thở dài một hơi, hắn lại luyện tập một chút về Dẫn Lực thuật. Một năm thời gian trong Mộng Cảnh khiến cho bây giờ hắn thực hiện mười lần thì có thể thành công tới chín lần. Có được hiệu suất đó, Vương Lâm liền nảy ý định gia tăng độ khó. Hắn tìm một tảng đá lớn sau đó dùng nó để luyện tập khống chế Dẫn Lực thuật.