Tử, hắc, bạch, hồng. Hắc y tượng trưng cho một người có thực lực rất cao. Hắn nhìn không thấu tu vi của đối phương vì vậy cung kính nói:
- Vương Lâm tham kiến Trương sư huynh! Chúc mừng sư huynh đạt được hắc y.
Thanh niên hắc y liếc nhìn Vương Lâm một cái, nét mặt hơi giãn ra, nói:
- Thành công tiến vào tầng thứ năm của Ngưng Khí kỳ cũng có chút quan hệ với ngươi. Nếu không phải trong lúc tìm người phát hiện được cái phong nhãn kia, thì ta cũng không thể đột phá nhanh như vậy.
Vương Lâm ngẩn người, hỏi:
- Trương sư huynh! Hấp lực của phong nhãn trên vách núi còn có thể trợ giúp tu luyện hay sao?
Hắc y thanh niên gật đầu, nói:
- Chờ đến khi ngươi đạt tới đỉnh phong của tầng thứ tư, khi tu luyện khẩu quyết mở ra tầng thứ năm thì đi vào trong đó. Đến lúc đó, ngươi sẽ biết hiệu quả của nó như thế nào. - Nói xong, hắn lại nhìn Vương Lâm rồi nói tiếp:
- Vương sư đệ! Thiên tư của ngươi thấp kém vốn không thể được chọn.
Nhưng bây giờ, ngươi đã trở thành đệ tử nội môn thì càng phải cố gắng tu luyện. Ta thấy lúc này trong cơ thể ngươi một chút linh khí cũng không có. Hiển nhiên là ngay cả tầng thứ nhất của Ngưng Khí kỳ cũng chưa đạt được. Có lẽ trong số tất cả đệ tử nội môn chỉ có mình ngươi là không đạt
tới tầng thứ nhất.
Vương Lâm ngẩn người, nhưng ngoài mặt thì vẫn điểm một nụ cười, nói:
- Lời sư huynh dậy bảo ta xin ghi nhớ. Nhất định ta sẽ cố gắng tu luyện. - Nói xong, hắn lảng sang chuyện khác, hỏi:
- Không biết Trương sư huynh tới đây là có chuyện gì?
Hắc y thanh niên khẽ cười, nói:
- Cũng chẳng có chuyện gì quan trọng. Tên đệ tử ký danh ở chỗ tạp vụ bị mất tích. Có người thấy ngươi hôm đó đi ngang qua đó nên ta đến hỏi một chút.
Vương Lâm vẫn thản nhiên, cười nói:
- Việc này tiểu đệ có nhớ. Bình thường tiểu đệ cũng không có đi qua chỗ tạp vụ. Nhưng nửa tháng trước, tiểu đệ có đi qua đó bị tên đệ tử ký danh xuất ngôn linh tinh nên giận quá giáo huấn hắn một chút. Có lẽ, hắn sợ tiểu đệ tìm tới gây phiền toái nên bỏ xuống núi rồi.