Trong đầu nghĩ tới ba loại pháp thuật, trái tim Vương Lâm lại đập thình
thịch. Hắn căn cứ theo khẩu quyết của Hỏa Diễm cầu, tay phải đưa lên bắt quyết. Nhưng đáng tiếc, chưa nói tới ngọn lửa, ngay cả một đốm lửa cũng không thấy xuất hiện. Hắn nhíu mày suy nghĩ một lúc sau đó thử lại lần nữa.
Mỗi một lần thử nghiệm là một lần thất bại. Chỉ có một lần duy nhất xuất hiện được một đốm lửa nhưng nó nhanh chóng biến mất.
- Thiên tư. Đúng là thiên tư. - Vương Lâm cười khổ. Hắn quay sang tảng đá bên cạnh bắt đầu luyện tập Địa Liệt thuật. Tuy hiệu quả tốt hơn so với Hỏa Diễm cầu, nhưng nhìn chút rạn nứt trên tảng đá, hắn không khỏi cảm thán trong lòng. Pháp thuật như vậy đem đi lừa gạt người bình thường thì có thể chứ để đem đi chiến đấu thì một chút tác dụng cũng không có.
Cuối cùng, hắn quay sang luyện tập Dẫn Lực thuật nhưng hiệu quả vẫn như trước không được hài lòng cho lắm.
Có điều, nếu nói xác suất thành công thì Dẫn Lực thuật chính là tốt nhất. Vương Lâm không nói tiếng nào tiếp tục tập trung vào tu luyện Dẫn Lực thuật. Dẫn Lực thuật thực ra chính là biện pháp dược dùng để cách không khống chế vật thể.
Nếu có thể thuần thục thì khi Ngưng Khí đạt tới tầng thứ hai liền có thể tu luyện Khu Vật thuật. Còn sau khi ngưng khí đạt tới tầng thứ ba, tiến vào tầng thứ tư liền có thể tới Kiếm Linh các chọn lấy một thanh phi kiếm.
Luyện tập một lúc, trước khi trời tối, Vương Lâm liền trở về. Bây giờ, Ngưng Khí của hắn mới đạt tới tầng thứ nhất. Khi đi qua Đông môn, ngang qua chỗ ở của tạp vụ liền nghe thấy một thanh âm quen thuộc vọng ra.
- Lưu sư huynh! Ban đầu, huynh giao cho ta công việc đốn củi chỉ cần được 100 cân là hoàn thành. Nhưng tại sao bây giờ lại tăng lên cho ta tới 1000 cân? Ta cũng không còn là người mới nữa. Bao năm nay vẫn hết lòng với huynh mà huynh vẫn cứ bức ta. Chẳng lẽ đến khi ta phải xuống núi ngươi mới chịu bỏ qua hay sao?