Thời gian ở trong núi trôi qua rất nhanh! Hai tháng sau, Vương Lâm vẫn
đang ở trong mộng cảnh giới nhắm mắt thổ nạp. Trong hai tháng này, hắn đã nghiên cứu thấu triệt về hạt châu thần bí.
Hạt châu này cho phép mỗi ngày tiến nhập mộng cảnh giới được 3 lần, mỗi lần khoảng hơn 50 giờ, tương đương với khoảng 6 ngày.
Trong hai tháng này, hắn thực tế đã tu luyện được một năm thời gian.
Tu luyện là một việc rất buồn tẻ. Trước đây Vương Lâm chưa cảm giác được điểm ấy nhưng mấy ngày nay hắn rốt cục đã hiểu rõ. Mỗi ngày đều có tuyền thuỷ trợ giúp, cũng không cần phải ăn uống, hắn chỉ còn mỗi việc là đả toạ thổ nạp.
Hắn không ngừng sử dụng phương thức nhất dài tam đoản, hấp thu linh khí trong tuyền thuỷ. Nếu hắn tâm niệm không cực kỳ kiên định, lại thường nhớ đến ánh mắt kỳ vọng của Cha Mẹ, sợ rằng hắn cũng không thể duy trì được trạng thái tu luyện chán nản này.
Nhất là khi hắn nghĩ đến Vương Trác chỉ cần 3 tháng đã có thể thành công đạt đến tầng thứ nhất của ngưng khí kỳ, trong lòng Vương Lâm thực sự không cam lòng. Hắn hầu như không ra khỏi cửa, đắm chìm trong trạng thái tu luyện không ngừng nghỉ.
Vương Lâm ở Hằng Nhạc phái chỉ là một kẻ dư thừa, lại không phải là kẻ có nhiều quan hệ. Cũng có nhiều người ghen tị đối với hắn nhưng cũng rất ít ai để ý đến hăn.
Tôn Đại Trụ lại không quan tâm đến tên đệ tử này, cho dù có lúc nhớ tới cũng lập tức giận dữ, tự ép mình phải quên đi kẻ có cái tên Vương Lâm.
Cũng biết là như thế nhưng Vương Lâm vẫn thi triển một số biện pháp để đề phòng. Mỗi lần chuẩn bị tiến nhập mộng cảnh giới, hắn đều lập tức cất ngay hạt châu vào trong ngực, cho nên hai tháng qua cũng gió êm sóng lặng, không kẻ nào khác biết đến sự tồn tại của hạt châu thần bí này.
Hai tháng qua, Vương Lâm uống tuyền thuỷ nhiều không đếm xuể, chỉ cần hắn cảm giác trong cơ thể linh khí khuyết thiếu sẽ lập tức uống vào mấy ngụm lớn.