Trở về phòng, Vương Lâm lập tức đóng cửa lại. Cả bốn viên linh đan, hắn vẫn chưa dùng ngay mà nhét vào trong túi trữ vật. Bây giờ, hắn phải tiến hành một thí nghiệm với hạt châu thần bí.
Vương Lâm cẩn thận lấy hạt châu và một cái hồ lô ra. Sau khi, trầm ngâm suy nghĩ: hạt sương chính là điểm mấu chốt trong việc tu luyện của hắn. Nếu như không có chúng thì quá trình tu luyện sẽ rất chậm.
Nhưng những đám mây trên hạt châu thần bí lại kích thích lòng hiếu kỳ của Vương Lâm. Sau một hồi, hắn hạ quyết tâm, nếu như giọt sương có thể tích góp lại được, chẳng qua là phải tốn thêm một chút thời gian mà thôi. Nhưng nếu trên hạt châu lại xuất hiện thêm đám mây thứ mười, chưa biết chừng nó sẽ có những tác dụng khác. Đến khi đó, sau khi ngâm vào nước suối, nồng độ linh khí lại đạt đến cảnh giới không lường trước được.
Nghĩ đến đó, hắn chẳng nói chẳng rằng lập tức đem hồ lô đựng nước sương (lộ thủy) đổ ra một cái bát bằng đá. Một lúc sau, lộ thủy bên trong hồ lô đã được đổ hết ra, tất cả chưa được nửa bát. Một mùi thơm dìu dịu tỏa ra thơm ngát, Vương Lâm vừa ngửi đã thấy toàn thân cảm thấy thoải mái dễ chịu.
Hắn lo lắng mùi thơm sẽ khiến những người xung quanh chú ý, nên vội vàng cho viên ngọc vào và quan sát một cách chăm chú. Rất lâu sau, nước trong bát mới vơi đi một chút.
Vương Lâm có chút thất vọng. Hắn cứ tưởng rằng có thể đạt ngay được kết quả tốt. Nhưng cũng may là hương thơm từ trong bát đã biến mất, Vương Lâm trầm tư hồi lâu, đem chiếc bát đặt dưới giường rồi khoanh chân ngồi ở trên giường. Hắn cầm trong tay một viên hạ phẩm linh thạch, bắt đầu hấp thu.
Hơi thở một dài ba ngắn dần dần trở nên đều đặn. Mặc dù trong hai tháng nay hắn không có hấp thu linh khí, nhưng đối với phương pháp hô hấp đó thì đã không còn như trước đây nữa. Bây giờ hắn đã quen với cách hít thở đó. Bình thường cho dù không ngồi xuống, nhưng hắn vẫn duy trì phương pháp hít thở như vậy.