Thời gian có hạn, sau một chút xã giao, Tôn Linh Đồng bắt đầu bàn giao với Ninh Ngật.
Hắn trước tiên lấy ra một lọ ngọc miệng nhỏ, đưa qua.
Ninh Ngật tiếp nhận, mở nút lọ ra nhìn một cái, trên mặt lập tức lộ ra vẻ mừng rỡ.
Đây là Thượng Thiện Nhược Thủy, trân bảo đức nước!
“Ba giọt là đủ rồi, đủ để ta rửa sạch tất cả thủ đoạn giám sát trên người.” Ninh Ngật khẽ nói.
Tôn Linh Đồng thì dặn dò hắn: “Thời điểm nào rửa sạch giám sát, là việc cần phải cân nhắc, không thể quá mù quáng và lạc quan.”
“Mặc dù ngươi có thủ đoạn, có thể che giấu được sự dò xét của Chu Huyền Tích, không sợ tu vi thực lộ ra.”
“Nhưng, sau khi ngươi rửa sạch thủ đoạn giám sát, những Kim Đan tu sĩ kia nhất định sẽ vây lại, đối với ngươi kiểm tra, chất vấn.”
“Ngươi phải nghĩ kỹ việc này nên giải thích thế nào!”
“Ta càng lo lắng chính là, họ vì thế mà sinh nghi, trong bóng tối tiếp tục thi hành thủ đoạn giám sát đối với ngươi.”
“Như vậy một đến, ngươi liền rửa sạch uổng rồi. Lại không có thêm ba giọt Thượng Thiện Nhược Thủy nào khác, có thể cho ngươi dùng nữa.”
“Cho nên ngươi chọn thời điểm nào, sử dụng ba giọt Thượng Thiện Nhược Thủy này, vô cùng then chốt. Cần phải thận trọng càng thận trọng!”
Ninh Ngật gật đầu nặng nề: “Ta hiểu!”
Tiếp theo, Tôn Linh Đồng lại lấy ra một phần Trùng Lôi Giáp Trùng, Vụ Tú Lan, Thiên Lộ cùng với trà mây đặc biệt, đều giao cho Ninh Ngật.
“Ngươi tiếp theo trong Dung Nham Tiên Cung mạo hiểm, rất có thể sử dụng những tài liệu này, chế tạo cơ quan tạo vật, cho nên những thứ này đều giao cho ngươi trước một ít.”
Ninh Ngật không khỏi lộ ra vẻ sắc mặt kinh ngạc.
Hắn không nghĩ tới, lần trộm cắp này của Tôn Linh Đồng và Dương Thiền Ngọc, thành quả lại lớn như vậy!
“Như vậy xem ra, bọn Tống Phúc Lợi này thực lực của Vân Thương cũng không mấy ra gì, lại tổn thất nhiều như vậy…”
“Không, có lẽ trong đó, Dương Thiền Ngọc phát huy tác dụng then chốt.” Ninh Ngật trong lòng tự mình suy đoán.
Hắn hiểu rất sâu về Tôn Linh Đồng, biết giới hạn của Tôn Linh Đồng ở đâu.
Mười mấy năm qua, hắn cũng tự mình ra tay, hỗ trợ thậm chí cứu qua Tôn Linh Đồng.
Nếu đúng như ta suy đoán, không trách Tôn lão đại chủ động tìm Dương Thiền Ngọc để nhờ giúp đỡ.
Ninh Ngật thể hội được ý nghĩa của Dương Thiền Ngục.
Hắn nghĩ một chút, liền mở miệng tán dương Dương Thiền Ngọc vài câu.
Dương Thiền Ngọc nheo mắt lại, đánh giá khuôn mặt của hắn: “Tiểu đệ đệ, cậu nói chuyện còn khá là dễ nghe đấy.”
“Bất quá chỉ nói chuyện dễ nghe, thì không có tác dụng gì!”
“Lần này ta cùng Tôn lão đại của cậu, liều mạng đi vào trong cơ thể Vân Kình trộm cắp.”
“Cậu co rúm ở phía sau, một chút rủi ro cũng không mạo hiểm, cuối cùng lại phải chia ra nhiều như vậy cho cậu.”
“Hừ hừ, hy vọng sau này cậu có thể biểu hiện tốt.”