Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 1770: Cám dỗ (6)
Bạch Lân ngồi ở bên cạnh, trong lòng suy tư.
Trong lòng bà ta cố gắng liên lạc với Trương Vinh Phương nhưng không có phản hồi.
Trung tâm biển Lãng Quên.
Trung tâm biển Lãng Quên u ám, Lang không da khổng lồ đang chậm rãi bò quanh Trương Vinh Phương, nói từng lời một để thuyết phục hắn cùng mở lối đi.
Thanh âm của nó khi thì nhẹ nhàng, khi thì vang dội, mạnh mẽ, khi thì giống như người thân có thể lôi kéo đồng cảm, đầy sức thuyết phục mạnh mẽ.
Trương Vinh Phương đứng giữa, đôi cánh chậm rãi vỗ, rơi vào suy tư.
Sắc trời càng ngày càng tối, biển Lãng Quên vốn không có ánh sáng chiếu rọi, chỉ có một chút ít ánh sáng từ Thái Uyên chiếu xuống, cực kỳ mơ hồ.
Nhưng loại ánh sáng này sẽ thay đổi độ sáng tối bất định tùy theo khí tức xám đen bốc lên từ mặt biển.
Thỉnh thoảng, vô số bàn tay lớn màu xám đen sẽ bay ra khỏi biển, tạo thành chấn động như thủy triều, phóng vọt lên trên.
Những bàn tay đen chi chít này như đang cố bắt lấy thứ gì đó, không ngừng rướn lên một cách vô ích.
Lúc này Trương Vinh Phương đang đứng bên cạnh đảo đã nhìn thấy một bàn tay đen mảnh khảnh từ trong nước biển bay ra, vọt lên bầu trời.