Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 1768: Cám dỗ (4)
Từng nhóm lữ đoàn bắt đầu tản ra bốn phía, tìm kiếm theo bản đồ.
Trong rất nhiều lữ đoàn, một bóng người lẻ loi cũng lặng lẽ nhìn tờ giấy trong tay.
Bộp.
Hắn ta bỗng nhiên nắm chặt tờ giấy, ngẩng đầu nhìn về phía tháp Vĩnh Tục cao lớn.
“Thật sự là kẻ đó. Vị trí của quái vật kia.” Hắn ta hít một hơi thật sâu rồi sải bước tiến về phía tháp Vĩnh Tục.
“Ta có thông tin muốn giao nộp!” Hắn ta giơ tay phải lên, đặt trên bề mặt của tháp.
Ánh mặt trời ảm đạm chiếu sáng khuôn mặt của người đó lúc này.
Rõ ràng là đoàn trưởng lữ đoàn Vô Tâm mới trốn thoát khỏi tay Trương Vinh Phương – Lạp Phu!
*
Biển Lãng Quên.
Một huyết ảnh vỗ vỗ đôi cánh, nhanh chóng bay trên mặt biển.
Hắn đã bay ít nhất một canh giờ.
Biển này tựa như vô tận, không nhìn thấy bờ.
Nhưng giờ này khắc này, cuối cùng phía trước bỗng có một tia sáng nhỏ lóe lên.
Ánh sáng kia toàn thân xám trắng, như không có sự sống, tối tăm và u ám.
Trương Vinh Phương tăng tốc độ, nhanh chóng tới gần nơi đó.
Đó là một hòn đảo đen.
Ở giữa có những pho tượng hình người khổng lồ.
Tất cả pho tượng xếp thành vòng tròn, cúi đầu nghiêm trang như đang cầu nguyện, lại tựa như đang canh gác.