Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 1747: Khốn cảnh (5)
Muốn đi ra ngoài mà không phá hư Thiên Mạc, đây là nan đề Trương Vinh Phương phải đối mặt lúc này.
"Biển Lãng Quên sao?" Hắn trầm mặc: "Xem ra đã đến lúc nên đi điều tra xem vùng đất thần bí cuối cùng của Thái Uyên..."
Bây giờ hắn đã giải quyết vấn đề cấp bách ở trước mắt là Thiên Mạc trầm xuống, kế tiếp, cũng nên tìm kiếm chân tướng của thế giới bên ngoài trong quá khứ rồi.
"Bạch Lân đâu? Đại nhân, gần đây không nhìn thấy bóng dáng nàng ấy đâu cả, không biết..." Hồng Nghiệp có chút chần chờ hỏi một câu.
"Nàng ta có một số việc cần đi làm. Tạm thời sẽ không xuất hiện. Ngươi coi như nàng ta bế quan đi."
Trương Vinh Phương cảm giác mình đã bị vây trong vùng đất trời này, hắn nhất định phải tìm được biện pháp có thể làm cho bản thể của mình hoàn toàn bình thường rời đi.
"Mở ra Thái Hư của ngươi, ta cần trung chuyển." Hắn phân phó.
"Ặc..." Hồng Nghiệp không quá thích ứng che ngực, khẽ giương tay lên.
Nhất thời một lỗ tròn màu đỏ xuất hiện ở giữa hai người.
Trương Vinh Phương đứng dậy, bước ra một bước, người đã trong nháy mắt biến mất tiến vào bên trong lỗ tròn.
Thái Uyên.
Trương Vinh Phương lại một lần nữa đi tới tầng thứ 9, gặp được Đế Ba vẫn còn đang ngủ gà ngủ gật.