Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 1714: Rời đi (1)
'Chỉ sợ không ai có ý muốn tổn thương hổ, nhưng hổ lại có lòng hại người. ' Trương Vinh Phương hồi tưởng lại những thứ hắn thấy được ở Thái Uyên tầng thứ tư.
'Đúng rồi, ngươi đã nghe ngóng qua chưa, rốt cuộc có phải màn trời đang co rút lại không? ' Hắn lại hỏi lại.
'Mấy thần phật mà ta biết đều nói không có chú ý, có điều nếu muốn nghiệm chứng điểm ấy, các nàng đưa ra một cái phương pháp. ' Bạch Lân trả lời.
'Phương pháp gì? ' Trương Vinh Phương hỏi.
'Đi đo lường khe sâu, khe nứt, núi non các nơi, độ rộng của chúng hẳn là sẽ theo màn trời thu nhỏ lại mà không ngừng thu nhỏ. Chỉ cần đo lường trong vài năm là có thể đưa ra kết luận. '
'Biện pháp tốt! ' Trương Vinh Phương nghe vậy thì lắc đầu: 'Nhưng quá chậm. '
Với tư cách là người hiện đại, làm sao hắn lại không nghĩ tới biện pháp này cho được, nhưng Nguyệt Thần sắp tập hợp đủ linh ấn rồi, cái hắn cần là một biện pháp chứng thực trong khoảng thời gian ngắn.
'Vậy thì không có cách nào khác. ' Bạch Lân bất đắc dĩ nói: 'Thật ra thì cho dù ngươi chứng minh được thì sao chứ? Nguyệt Thần đã đợi lâu lắm rồi, nên cấp bách, nhưng ngươi còn trẻ, nếu quả thật giống lời hắn ta nói, còn có năm mươi năm nữa là xuất hiện tai nạn, vậy ngươi cũng có đầy đủ thời gian để thử giải quyết. '