Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 1710: Đối lập (7)
Ngoài ra thì không còn động tĩnh nào khác.
'Quả nhiên Nguyệt Thần không ở đây. ' Trong lòng của hắn suy đoán, nhưng cũng không có dừng lại mà là tiếp tục tiến lên, vỗ cánh phóng đi.
Vì để tránh cho tự động rời khỏi Thái Uyên, hắn thường cách một đoạn khoảng cách sẽ tiếp xúc với vách đá một lát.
Một đường bay lên trên, bỗng phía trước không rõ vặn vẹo một hồi, có vô số sương mù xám trắng ngưng tụ thành một chiếc tường trắng khổng lồ, chặn kín con đường đi lên tầng trên của hắn.
Trương Vinh Phương chậm rãi dừng lại, máu loãng trên người hóa thành xúc tu dính ở trên vách đá, ngửa đầu nhìn vùng sương mù mơ hồ kia.
Hắn vươn tay xoa nhẹ lên bức tường ngưng tụ từ sương trắng. Cảm xúc trên tay cứng rắn mát mẻ, như là chiếc vảy bóng loáng của động vậy nào đó.
'Ngược lại phải thử xem bây giờ ta có thể tiếp tục đột phá không! '
Thực lực hôm nay của hắn đã đạt đến trạng thái đỉnh cao nhất lúc này.
Không chần chờ.
Hắn bỗng nhiên xông lên trên.
Cơ thể phá vỡ sương mù, giống như lập tức mất đi tất cả cảm giác phân biệt phương hướng.
Vụt!
Sương mù tiêu tán, trước mắt lập tức rộng mở trong sáng, Trương Vinh Phương bỗng cảm thấy mình giống như tiến vào bên trong chất keo cực kỳ sền sệt nào đó.