Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 1679: Chân tướng (8)
Trương Vinh Phương cũng nhận ra vấn đề.
Tông giáo đều sẽ đề cao thứ mà mọi người hằng ao ước có được nhất để làm điểm hy vọng.
Nhưng Linh Phi giáo lại dùng phi thiên làm nguyện vọng, chuyện này rất kỳ quái.
Bay lượn đúng là nguyện vọng rất tốt đẹp. Nhưng không phải tất cả mọi người đều muốn bay lượn.
Giống như hắn vậy, nguyện vọng lớn nhất của hắn chính là an cư lạc nghiệp, hưởng thụ cuộc sống yên tĩnh bình an.
“Đến đây.” Nguyệt Thần vươn tay về phía Trương Vinh Phương, “Ta dẫn ngươi đi xem chân tướng của thế giới này.”
Trương Vinh Phương nheo mắt lại và trở nên im lặng, kế đó bước nhanh tới trước rồi đưa tay nắm chặt tay Nguyệt Thần.
Cùng lúc đó, một tay khác của Nguyệt Thần đặt lên trên con dấu cực lớn kia.
Vù!
Xung quanh hai người bỗng nhiên bùng lên ánh sáng rực rỡ.
Cảnh vật xung quanh vốn dĩ âm u bỗng từng chút một chuyển thành sa mạc vàng khô cằn và sáng tỏ.
Bọn họ đang đứng trên đỉnh cồn cát bên trong phế tích của một ngôi thần điện.
Xung quanh cát vàng vô biên hun hút.
Đỉnh đầu là mặt trời nóng rực chói chang.
“Nắm chặt.” Nguyệt Thần trầm giọng nói.
Tay ông ta nắm lấy tay của Trương Vinh Phương rồi ngẩng đầu nhìn lên trời cao.