Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 1427: Dấu vết (8)
“Đại Đạo Giáo chẳng qua chỉ là một con chó của hoàng tộc ta, bây giờ chó mà dám leo lên đầu chủ nhân làm mưa làm gió, quả thực là làm trò cười cho thiên hạ!”
“Không phải chỉ là chơi đùa đám dân đen thôi sao? Thế nào? Đại nhân có thể chơi, tiểu nhân thì không thể chơi à? Trước kia ta chuyên ăn nằm với trẻ con, chẳng qua bây giờ đã chán ngấy rồi, sao nào? Chẳng lẽ lại Nhạc Đức Văn hắn còn dám hỏi tội năm đó của ta hay sao!?”
Một nam tử hoàng tộc để râu quai nón, mặc áo dài màu đen, tóc dài cắm chuông gió bằng bạc leng ka leng keng đầy đầu, lúc này đứng ra trên mặt còn vẻ bực tức nói.
Lời hắn ta nói khiến Diệp Bạch nghe được mà cũng phải nhíu chân mày lại, sắp muốn mở miệng phản bác.
Xùy!!
Đáng tiếc môi anh đào của nàng mới động, đã thấy một đường bạch quang như điện như ảnh bay vụt tới.
Tốc độ nhanh chóng, ngay cả nàng cũng chỉ có thể nhìn thấy tàn ảnh.
Bịch, cả đầu nam tử hoàng tộc vừa nói chuyện ầm vang nổ tung.
Mà sau lưng hắn ta, một miếng ngọc bội tinh xảo màu đen xuyên thẳng từ trán ra sau, ngược lại nhẹ nhàng rơi xuống, hoàn hảo không chút tổn hại.
Tất cả mọi người chung quanh yên tĩnh lại, lập tức trầm mặc vài giây, sau đó là từng tiếng thét lên to lớn ầm vang oanh tạc.