Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 1376: Thu thập (4)
“Đi thôi!” Tỷ tỷ Đồng Đồng dùng sức kéo muội muội lên, xoay người chạy về phía sườn dốc bao phủ sương mù của thung lũng.
Bỗng nhiên trong gian nhà phía sau truyền đến một trận tiếng gõ cửa.
Rầm một tiếng, cánh cửa bị phá vỡ.
“Người đâu? Nhà Tiểu Dung, con gái của các ngươi nên đi phụng dưỡng Thạch Thần rồi!”
“Trưởng thôn, hai đứa con của chúng ta còn đang ngủ ở phòng sau, đợi hai đứa nó ngủ thêm một lát nữa, tinh thần tốt hơn một ít rồi đi cũng không muộn, đúng không?” Giọng nói của phụ thân truyền tới.
Hai đứa bé nghe thấy động tĩnh, không khỏi bước chân chậm lại, dừng lại, quay đầu nhìn về phía trong nhà.
Từ trên sườn núi nhìn xuống, có thể nhìn thấy trong nhà, phụ thân vẫn đang nói chuyện với trưởng thôn, thái độ lấy lòng và hèn mọn. Những người còn lại xung quanh đều im lặng, không ai dám ồn ào vào những thời điểm quan trọng.
Chỉ có mẫu thân của hai bé gái thấy bọn trẻ không nhúc nhích, lo lắng trốn vào vách nhà, vẫy tay bảo tụi nó mau chóng rời đi.
Đồng Đồng đứng tại chỗ, cô bé muốn đi, nhưng hai chân như mọc rễ, làm sao cũng không thể nhúc nhích được.
Cô bé nhớ cha mẹ, nhớ chiếc giường ấm áp sạch sẽ ở nhà, nhớ tiếng mẫu thân hát khe khẽ khi ôm mình. Nhớ cha dùng đao khắc cho mình những con rối bằng gỗ nho nhỏ.