Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 1341: Biến ảo (9)
“Thiên hạ này như gió, như sóng, như biển, như vực sâu, quả nhiên là mọi người sử dụng thủ đoạn nhiều lần, chưa đến cuối cùng, thì vẫn không ai biết người thắng là ai.”
Đông Phương Mục đứng trên tầng cao nhất trong thổ bảo nhà mình nhìn ra cảnh sắc xa xa.
Mặt trời mới mọc lên đỏ rực tựa như lòng đỏ trứng, non, tròn, vàng rực. Ai nhìn vào cũng muốn đến cắn một cái.
Nhưng mấy cái núi dựa dám đi cắn người này, không một ai là đơn giản.
“Thầy ơi, bây giờ chúng ta tùy tiện cấu kết với Nhân Tiên quan, có phải hơi không ổn lắm không?”
Sau lưng Đông Phương Mục có một hàng đệ tử nam nữ quần áo khác nhau đang đứng thẳng tắp.
Trên người những đệ tử này có người ăn mặc như nông dân, có ăn mặc của phú thương, còn có váy vóc ca cơ tầm thường, tổng cộng tầm mười người, có thể nói là gần như các ngành các nghề nào cũng có.
Nhưng lúc này ánh mắt tất cả mọi người nhìn về phía Đông Phương Mục, đều mang theo vẻ chân thành và lo lắng.
Lo lắng là sau khi thầy đã bị thương rồi, thân thể còn có thể khôi phục nguyên khí hay không.
“Tất nhiên Nhân Tiên quan sẽ bị thần phật nhằm vào, bị chư giáo nhằm vào. Là minh hữu tự nhiên của chúng ta. Hơn nữa quán chủ của bọn họ đã cứu lão phu một mạng, về tình về lý, đều nhất định phải dùng lễ để tiếp đón, dùng chân thành để đối đãi.” Đông Phương Mục ho khan vài tiếng, xoay người thở dài.