Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 1293: Binh tai (1)
Cho nên cho dù là Nhạc Đức Văn cũng không thể vô lễ ở đây.
Chỉ có thể chờ đợi.
Vào lúc ông đang lẳng lặng chờ đợi.
Lão giả chậm rãi nhúc nhích.
Thân thể lão giat đang quỳ xê dịch sang phía trái, đổi tư thế. Hai mắt nhắm chặt cũng chầm chậm mở ra.
“Ngươi đến nhiều lần như vậy, tìm ta là có chuyện gì quan trọng à?”
Cuối cùng khi làm xong thủ ấn hoàn tất tế bái, lão giả chậm rãi quay đầu, nhìn về phía Nhạc Đức Văn.
Lão Nhạc đổi thành áo bào tím thư thái thả lỏng, vốn dĩ là mái tóc trắng, hôm nay đã sớm biến thành tóc đen, trừ ánh mắt và chút vẻ già nua trên khuôn mặt ra, còn lại cơ bản không thể nhìn ra đây là lão giả chín mươi mấy tuổi.
“Là có chút việc.” Nhạc Đức Văn gật đầu, chờ quá lâu, cuối cùng ông thở hắt ra: “Gần đây tình huống bên chỗ ta hơi căng thẳng, ta tới tìm ngươi mượn ít người.”
“Cho mượn người?” Lão giả đứng dậy, hoạt động khớp nối tứ chi.
Lão giả luôn luôn mặc một bộ áo giáp đen nhánh, bao bọc toàn thân, ngay cả gương mặt cũng không lộ ra.
“Tình thế đã phiền phức đến nước này rồi sao? Nhân thủ bên Cảm Ứng môn đâu?”
“Hơi sai khiến mà không làm việc, đám người kia đánh mấy trận thuận gió thì còn được. Thật sự tin được thì còn phải nhìn bên chỗ ngươi.” Nhạc Đức Văn trầm giọng nói.