Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 1196: Tâm ý (2)
Còn Khoa Tây Ốc thì lại khác, không có ngạc nhiên giống như ba vị Đại Tông Sư.
Ngược lại là chậm rãi đứng dậy, ánh mắt bình tĩnh.
“Ta đã từng nghĩ từ rất sớm, thời gian gấp rút như vậy, nếu như muốn giằng co đơn giản, các ngươi cần phải tốn rất nhiều thời gina.
Thế nên các ngươi khả năng có một kế hoạch, chính là đánh bất ngờ cao tầng. Cũng chính là cao thủ trực tiếp quyết đấu, mà không phải là quân đội tiêu diệt.”
“Cho nên?” Nhạc Đức Văn cười nói.
“Cho nên.” Khoa Tây Ốc nhẹ nhàng vỗ tay ba tiếng.
“Cho nên, ta cũng sớm tới nơi này chờ đã lâu.” Trong bóng tối ở phía sau hắn ta, bỗng nhiên có thêm một bóng người cao lớn.
Khuôn mặt người nọ vuông vức, để râu quai nón, hai mắt như chuông đồng, làn da ngăm đen, đầu tóc màu đen rối bời tản ra giống như sư tử.
Phối hợp binh khí ba thanh đao kiếm lão ta vác trên lưng và cả bộ áo đen đơn sơ, trông lão ta giống như một thợ thủ công binh khí.
Chỉ là trong nháy mắt khi nhìn thấy người nọ, cho dù là Nhạc Đức Văn hay là Kim Ngọc Ngôn, ánh mắt đều hơi biến hóa.
“Các ngươi cũng chõ vào đây?” Kim Ngọc Ngôn không nhịn được lên tiếng hỏi.
“Đã lâu không gặp, Ngọc Ngôn.” Ánh mắt nam tử tóc đen nhìn Kim Ngọc Ngôn có loại tâm trạng khó hiểu nhàn nhạt.