Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 1157: Thời gian (2)
“Đứa nhỏ vừa giỏi vừa ngoan!”
Lão hít một hơi thật sâu, nặng nề vỗ vào sau lưng Trương Vinh Phương.
“Thời gian dài như vậy, đúng là đã làm khổ ngươi.”
Mặc dù khuôn mặt vặn vẹo, nhưng trong lòng lão là chua xót thực sự.
Ngày nào cũng luyện võ công mà còn có thể luyện văn công thành dáng vẻ như trước mặt lão thấy.
“Sư phụ… ta… chỉ là lo lắng ngài hiểu lầm.” Khuôn mặt Trương Vinh Phương lộ vẻ cảm động, môi run rẩy, giống như tủi thân nhiều năm cuối cùng cũng nhận được thông cảm.
Hai sư đồ bốn mắt nhìn nhau, đều tìm thấy cảm động từ trên mặt đối phương.
“Đồ nhi!”
“Sư phụ!”
“Được rồi được rồi, ngươi cũng chớ giả vờ nữa... Bây giờ, ngươi đã có thể Bái Thần... Thu dọn một chút đi, lập tức theo ta trở về!” Thần sắc Nhạc Đức Văn dần dần hưng phấn hơn.
“Như thế, quả nhiên là trời muốn chấn hưng Đại Đạo giáo ta!”
Một môn có ba Linh Tướng, thiên hạ này, còn ai có thể so sáng với bọn họ được đây?
“Sư phụ, ta nghĩ tạm thời vẫn không thể gấp.” Trương Vinh Phương trầm giọng nói: “Đệ tử cảm thấy, văn công còn có thể tiến thêm một bước nữa.”
“Còn có thể tiến thêm? Đúng đúng! Không tệ không tệ, nếu ngươi có thể bước vào Phản Hư rồi mới Bái Thần, sợ là…” Bản thân Nhạc Đức Văn là Phản Hư Bái Thần, hiểu rõ khác biệt trong đó lớn bao nhiêu.