Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 1151: Gặp gỡ (9)
Lúc ban đêm.
Thời gian chín giờ năm mươi bảy phút, trước Tê Tinh lầu người đến người đi, trên lầu các cao tới sáu tầng, mỗi một tầng đều thắp đèn đuốc sáng trưng, mặt tường hướng ra phía ngoài còn có một vài bức tranh sơn thủy hoa điểu.
Vũ nữ xinh đẹp, ca cơ mời rượu, tiếng đàn réo rắt, tiếng ngâm thơ mềm mại đáng yêu.
Rất nhiều danh thi danh khúc của Đại Linh, thỉnh thoảng nhẹ nhàng vang lên trong miệng ca cơ các tầng ở Tê Tinh lầu, phối hợp cùng là nhạc khúc, rượu ngon món ngon, lụa mỏng che kín thân thể.
Người có thể đi vào trong đó, phần lớn đã mắt say lờ đờ mông lung, hứng thú cao vút, đắm chìm cả người trong bầu không khí đặc biệt hưởng thụ được vây quanh kiểu này.
Trước cửa lớn tầng lầu, xe ngựa hoa lệ lui tới, tân khách ra vào không có một ai mà không phải kẻ quần là áo lượt.
Lạch cạch. Cửa xe ngựa trượt ra.
Trương Vinh Phương nhẹ nhàng xuống khỏi toa xe, đứng thẳng người, nhìn lầu các ngói đỏ tường trắng, treo chuông gió màu bạc hoa lệ phía trước.
Đúng lúc trước lầu có một đội người đang đưa đón tân khách, dẫn đầu là một lão giả tóc trắng xoá, khí thế bất phàm, đang cười ha ha khách sáo tạm biệt vị khách cuối cùng sắp rời đi.