Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 912: Cầu (4)
Nhưng khi đối mặt với Đinh Nhuệ.
Hơn mười chiêu sau.
Răng rắc.
Một tiếng vang giòn vang lên.
Hai thanh kiếm gãy bay lên trời, xoay tròn, bổ chênh chếch vào thân cây tráng kiện.
Trên mặt đất, Đinh Nhuệ từ từ nâng nguyện luân lên, phía sau là hai thi thể đã ngã xuống đất không còn tiếng động.
*
*
*
Mấy ngày sau.
Biên giới một cái hồ như được tạo thành từ vô số con mắt.
Con đường núi xám ngoằn ngoèo uốn lượn hướng về phía trước, kéo dài đến bình nguyên xa tít tắp hút tầm mắt.
Con đường núi này rất ít người tiến vào, xa xa có thể nhìn thấy nai sừng tấm đang nhàn nhã đi trên đường.
Trương Vinh Phương bước nhanh về phía trước, liên tiếp gặp phải hai lần chạm trán khiến trong lòng hắn có mấy phần đoán già đoán non.
Nhưng cho dù sự thật có như thế nào đi chăng nữa, thì rốt cuộc hắn cũng đang ở trong một tâm trạng tồi tệ.
Hiện nay hắn có thể gặp được rất ít người có mùi thơm máu thịt, mà giờ lại bị cướp liên tiếp hai lần, cho dù là ai trong lòng cũng sẽ tiếc nuối.
Nơi này là Lệ Xuân hồ, nói cách khác, chỉ cần đi về phía trước, băng qua nơi này sẽ đi vào lãnh thổ của Trạch tỉnh.