Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta [Full Dịch]
Chương 897: Yết Kiến (6)
“Thực ra giáo lý của Linh Phi giáo có phần giống với của Tây Tông. Cả hai đều vui sướng lên tận trời mà. Liên quan đến chuyện ấy ấy, theo đuổi sự phóng thích trong nháy mắt, cảm giác thăng hoa nảy sinh.”
Nhạc Đức Văn một tay tóm lấy ấm trà, ngửa đầu uống ừng ực sạch sành sanh.
Đặt ấm trà xuống, lão lại lần nữa nhìn về phía Trương Vinh Phương.
“Cho nên, nếu như ngươi nhận lấy Phi Linh Vũ phù, thì sẽ bị đục khoét nền tảng, trở thành một thành viên của Linh Phi giáo. Ta khổ cực bồi dưỡng ngươi bao lâu nay, trả giá nhiều tiền vốn như vậy. Nếu bỗng chốc ngươi bị đào đi, vậy thì không trở về khóc chết à.”
“Thứ đó tà môn vậy á?” Trương Vinh Phương có chút không tin.
“Sau này ngươi tiếp xúc nhiều hơn sẽ biết thôi. Haizz xem ra đã đến lúc ngươi phải tiếp xúc những thứ này rồi.” Nhạc Đức Văn sờ sờ cằm, bóp ba đường thành hai đường.
“Nhìn ngươi đi ra ngoài một chuyến, tốt xấu gì văn công cũng đã đến phần trên Hậu Kỳ, ta sẽ khen thưởng ngươi.”
“Bất cứ thứ gì được sư phụ đưa cho đều là thứ tốt!” Trương Vinh Phương nhanh chóng nịnh nọt.
“Không phải ngươi phải đi Trạch tỉnh à?” Nhạc Đức Văn cười thần bí: “Đúng lúc có một sư thúc tổ muốn gặp ngươi. Ném ngươi qua đó học thêm kiến thức cũng tốt, để ngươi khỏi suốt ngày ngây ngốc, bị người lừa mà cũng không biết.”